Chương 12 - Mánh Khóe Đằng Sau Điểm Thi
Không phải chị ta thay đổi. Mà từ đêm công bố điểm thi đại học sáu năm trước, chị ta đã bắt đầu hận tôi.
Khi đó tôi vừa mới lên cấp hai, không biết gì cả.
Còn chị ta đã âm thầm kết án tôi trong lòng.
14
Đầu tháng tám, giấy báo trúng tuyển tới.
Giấy báo của Chiết Đại nằm trong một phong bì giấy kraft lớn. Khi mở ra, mẹ tôi đứng bên cạnh, hai tay cứ vò mép áo.
Tôi rút giấy báo ra. Logo trường màu đỏ rất sáng, tên tôi được in ở chính giữa.
Mẹ tôi chỉ nhìn một cái đã đỏ mắt. Mẹ cầm điện thoại chụp ba bốn tấm, rồi đăng lên vòng bạn bè.
Chú thích chỉ có bốn chữ:
“Đáng. Thật đáng.”
Lượt thích nhanh chóng hiện lên: đồng nghiệp, họ hàng, hàng xóm.
Bác cả và bác gái không nhấn thích, cũng không bình luận.
Phương Mẫn càng không thể.
Tôi không để ý những chuyện này.
Nhưng Phương Mẫn thì để ý.
Tối hôm giấy báo đến, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
“Phương Tiểu Hòa, mày đừng đắc ý quá. Cứ chờ đấy, sớm muộn gì cũng có ngày mày xui xẻo.”
Không ký tên, nhưng tôi biết là ai.
Tôi không trả lời. Tôi chụp màn hình tin nhắn, lưu vào thư mục kia.
Không phải để tính toán với chị ta, mà để phòng bất trắc.
Một người có thể ra tay ở giai đoạn đăng ký nguyện vọng đại học, sau này còn có thể làm ra chuyện gì, không ai nói chắc được.
Tôi mã hóa thư mục, rồi sao lưu thêm một bản lên đám mây.
Những chứng cứ này có lẽ vĩnh viễn không dùng tới, cũng có lẽ một ngày nào đó sẽ trở thành lá bài cuối cùng bảo vệ tôi.
Đầu tháng chín khai giảng, tôi một mình kéo vali tới Hàng Châu.
Khuôn viên trường rất rộng, cây ngân hạnh rất cao, ngày nhập học trời nắng đẹp.
Trước khi tôi đi, bố dặn một câu:
“Tiểu Hòa, trong đại học loại người nào cũng có. Nhưng con nhớ một điều: lương thiện không có nghĩa là không có ranh giới. Lòng tốt cũng phải mọc răng.”
Tôi kéo vali đi qua cổng trường, không quay đầu lại.
Ở thành phố phía sau, Phương Mẫn vẫn sống trong căn hộ thuê một phòng ngủ của chị ta, lương tháng hơn bốn nghìn tệ, ngày nào cũng tăng ca đến tám giờ tối, về nhà lướt điện thoại đến tận đêm khuya.
Cuộc đời chị ta không dễ dàng, tôi có thể hiểu.
Nhưng tương lai của tôi dựa vào đâu phải trả giá cho sự không cam lòng của chị ta?
Cuối tuần đầu tiên sau khi nhập học, tôi nhận được một thùng đặc sản quê nhà do bà nội gửi tới. Trên thùng dán một tờ giấy, chữ bà xiêu xiêu vẹo vẹo:
“Tiểu Hòa học cho tốt, bà đợi con về.”
Bên dưới tờ giấy còn có một dòng chữ nhỏ:
“Chị con đi làm ở tỉnh khác rồi. Sau này cũng sẽ tốt thôi.”
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu, rồi kẹp tờ giấy vào sách giáo khoa.
Chuyện này đến đây là kết thúc.
Dù là Phương Mẫn hay nhà bác cả, vết nứt trong quan hệ họ hàng đã tách ra. Có thể khâu lại hay không, không phải một mình tôi quyết định.
Nhưng 680 điểm của tôi, Chiết Đại của tôi, ngành máy tính của tôi, mỗi chiếc báo thức lúc năm giờ rưỡi sáng trong ba năm qua mỗi tờ đề làm đến mức tay co rút, mỗi cuối tuần không đi chơi — những thứ đó không ai lấy đi được.
Đêm đầu tiên khai giảng, tôi nằm trên giường ký túc xá. Bạn cùng phòng đều đã ngủ, hành lang yên tĩnh.
Trăng ngoài cửa sổ rất tròn.
Tôi cầm điện thoại định lướt mạng xã hội, lướt hai cái rồi lại đặt xuống.
Sau này vẫn nên ít đọc bài đăng trên mạng thôi.
Nhưng từng chữ trong bài đăng kia, đến giờ tôi vẫn nhớ rõ:
“Em họ tôi năm nay thi đại học được 680 điểm, gần như chắc suất vào C9. Dựa vào đâu chứ? Có cách nào ở khâu đăng ký nguyện vọng để hố nó một vố không?”
Trên đời này có một số người, bạn chẳng nợ họ điều gì. Thậm chí bạn chưa từng cản trở cuộc đời họ.
Nhưng chỉ riêng việc bạn sống tốt, cũng đã là cái gai trong mắt họ.
Bạn càng tốt, họ càng không chịu nổi.
May mà lần này, tôi đã đọc được bài đăng đó.
May mà lần này, tôi đã không giao mật khẩu ra ngoài.