Chương 8 - Mánh Khóe Của Giả Thiên Kim
Tôi tìm thấy Minh Từ lúc cậu ấy đang xem tài liệu. Thấy tôi bước vào, cậu lập tức bỏ tài liệu xuống, đứng dậy hỏi:
“Có chuyện gì vậy? Trông cậu không được vui.”
Tôi đem toàn bộ chuyện nhà họ Cố kể lại, không quên nhấn mạnh những việc tên Vương tổng kia đã làm.
Sắc mặt Minh Từ lập tức trầm xuống:
“Gã đó, lá gan cũng to thật.”
Tôi có chút ngập ngừng hỏi:
“Cậu… cậu có thể giúp không? Nếu khó quá thì thôi, tớ nghĩ cách khác…”
Minh Từ không trả lời ngay mà nắm lấy tay tôi, ánh mắt kiên định:
“Chuyện của cậu chính là chuyện của tớ.
Đừng nói là xử lý một tên Vương tổng, dù có trời sập, tớ cũng chống giùm cậu.”
Lời nói của cậu ấy như một dòng nước ấm, tràn vào tim tôi, làm sống mũi tôi cay cay.
【Minh Từ thật tốt… Hình như… mình lại càng thích cậu ấy hơn rồi.】
Minh Từ không nghe thấy được những dòng suy nghĩ ấy, nhưng dường như cảm nhận được cảm xúc trong tôi.
Cậu siết nhẹ tay tôi:
“Đừng lo, giao cho tớ.”
Tôi gật đầu, lòng cũng yên tâm hơn hẳn.
Hiệu suất của Minh Từ quả thật đáng nể.
Chỉ sáng hôm sau, Vương tổng đã chủ động gọi cho ba nuôi, không chỉ xin lỗi rối rít mà còn cam kết bồi thường mọi tổn thất, đồng thời rút lại toàn bộ áp lực với các công ty khác.
Cứ thế, nguy cơ phá sản của nhà họ Cố được giải quyết nhẹ nhàng như chưa từng có.
Ba mẹ nuôi cảm động đến mức rơi nước mắt, nhìn Minh Từ đầy cảm kích. Còn khi nhìn tôi, ánh mắt cũng thay đổi hoàn toàn – dịu dàng, gần gũi, thậm chí còn có phần thương yêu.
Cố Vãn Tinh đứng nhìn tất cả, trong lòng không khỏi thở dài.
Cô không ngờ, người mà mình từng dốc sức muốn dìm xuống đáy, cuối cùng lại trở thành cứu tinh của cả gia đình.
【Đếm ngược gỡ bỏ hệ thống: 1 giờ】
Giọng nói máy móc vang lên trong đầu Cố Vãn Tinh.
Cố Vãn Tinh hít sâu một hơi, trong mắt không còn chút lưu luyến nào.
Quãng thời gian vừa qua nhờ hệ thống, cô đã “nghe” thấy quá nhiều suy nghĩ của Lâm Vi, cũng nhìn rõ được rất nhiều người và sự việc.
Cô đã hiểu —
Hạnh phúc thật sự không phải là thứ có thể tính toán mà ra, mà là điều phải tự mình nỗ lực giành lấy.
Từ giờ trở đi, cô sẽ sống vì chính mình, không còn núp bóng ai khác, cũng sẽ không còn ganh tỵ với Lâm Vi nữa.
Khoảnh khắc hệ thống chính thức gỡ bỏ, Cố Vãn Tinh bỗng thấy toàn thân nhẹ bẫng như trút được gánh nặng.
Cô nhìn về phía không xa, nơi tôi đang đứng nói chuyện với Minh Từ, rồi nở một nụ cười… nhẹ nhàng, chân thành.
Còn tôi, lúc này đang cùng Minh Từ bàn kế hoạch chơi cuối tuần.
“Cuối tuần đi xem phim không?” Tôi vui vẻ đề nghị, “Nghe nói có bộ phim tình cảm mới ra rạp, đánh giá cao lắm đó.”
“Được.” Minh Từ gật đầu cười, “Xem phim xong, dẫn cậu đi ăn món nướng cậu thích nhất.”
“Mê quá luôn!” Tôi phấn khích đến mức bật cười thành tiếng.
Minh Từ nhìn tôi cười rạng rỡ như một đứa trẻ, ánh mắt cậu ấy mỗi lúc một thêm dịu dàng.
Cậu đột nhiên gọi:
Lâm Vi.”
“Ừm?” Tôi ngẩng lên nhìn cậu.
Minh Từ chăm chú nhìn tôi, rồi chậm rãi nói:
“Tớ thích cậu.
Không phải kiểu ‘huynh đệ’ gì đó đâu, mà là muốn ở bên cậu, muốn chăm sóc cậu cả đời.
Cậu… có muốn làm bạn gái tớ không?”
Tôi sững sờ.
Tim như đập loạn, mặt nóng bừng đến mức muốn chôn luôn vào trong áo.
【Đồng ý! Tất nhiên là đồng ý! Mình đợi câu này bao lâu rồi cơ chứ!】
Dù tôi chưa kịp mở lời, nhưng chỉ cần nhìn ánh mắt tôi, Minh Từ đã hiểu rõ câu trả lời.
Cậu mỉm cười, dang tay kéo tôi vào lòng.
“Tốt quá rồi.” Giọng cậu khe khẽ vang bên tai tôi.
Ánh nắng chiều rọi qua ô cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng, cũng nhuộm ấm cả trái tim tôi.
Tôi tựa vào lòng Minh Từ, nghe tiếng tim cậu đập vững vàng, trong lòng ngập tràn hạnh phúc.
Gặp được Minh Từ trong thế giới này…
có lẽ là điều may mắn nhất đời tôi.
Tin tôi và Minh Từ chính thức bên nhau, chẳng mấy chốc đã lan khắp trường.
Có người chúc phúc, có người ngưỡng mộ, cũng có kẻ không khỏi kinh ngạc.
Dù sao, chẳng ai nghĩ rằng một “giả thiên kim” trông chẳng có gì nổi bật như tôi —
lại có thể sánh đôi cùng người thừa kế nhà họ Minh.
Sau đó, Phó Tư Niên có đến tìm tôi một lần.
“Chúc cậu hạnh phúc.” Giọng anh rất bình thản, ánh mắt cũng mang theo chút nhẹ nhõm.
“Cảm ơn anh, Phó tiên sinh.” Tôi chân thành đáp.
Anh bật cười:
“Sau này… cứ gọi tôi là Phó Tư Niên đi.
Hy vọng chúng ta vẫn có thể làm bạn.”
“Được.” Tôi gật đầu, nụ cười không giấu nổi nơi khóe môi.
Nhìn theo bóng lưng Phó Tư Niên rời đi, tôi chợt cảm thấy…
anh ấy hình như cũng không đáng ghét như tôi từng nghĩ.
Có lẽ, khi đã buông bỏ được chấp niệm, anh cũng sẽ tìm thấy hạnh phúc thật sự thuộc về mình.
Cố Vãn Tinh cũng gửi lời chúc phúc đến chúng tôi.
Cô ấy dường như đã thay đổi rất nhiều — không còn đối đầu với tôi như trước nữa, thậm chí thỉnh thoảng còn chủ động bắt chuyện, tâm sự vài câu chuyện con gái.
Có lần, cô ấy nhìn tôi, khẽ nói:
Lâm Vi, trước đây là tớ sai. Xin lỗi cậu.”
Tôi mỉm cười:
“Chuyện cũ rồi, bỏ qua đi.”
Từ lúc nào không rõ, mối quan hệ giữa chúng tôi… dường như đã trở nên hòa thuận một cách tự nhiên.
Việc kinh doanh của nhà họ Cố, nhờ sự giúp đỡ của Minh Từ, cũng dần hồi phục, thậm chí còn khởi sắc hơn cả trước kia.
Cố phụ và Cố mẫu ngày càng hài lòng về tôi, ánh mắt nhìn tôi cũng giống như đang nhìn chính con gái ruột vậy.
Còn bên nhà họ Minh, Minh Chấn Hùng cũng rất quý mến tôi.
Ông không ít lần nhìn Minh Từ rồi khen:
“Tiểu Từ, con mắt con cũng được đấy. Con bé Lâm Vi rất tốt, còn hơn mấy tiểu thư cành vàng lá ngọc kia nhiều.”
Mỗi lần như vậy, Minh Từ đều cười rất đắc ý:
“Tất nhiên rồi. Cũng phải xem ai là người chọn nữa chứ!”
Nhìn cảnh hai ông cháu họ trò chuyện vui vẻ, lòng tôi bỗng thấy ấm áp đến lạ.
Cuối tuần, Minh Từ đưa tôi về thăm Minh gia.
Ngôi nhà cổ rộng lớn, theo lối kiến trúc Trung Hoa truyền thống, trầm mặc mà trang nghiêm.
Cả Minh Chấn Hùng và bà nội Minh đã đứng chờ sẵn ngoài cửa từ lâu.
Bà nội kéo tay tôi, cười rạng rỡ không ngớt:
“Đây là Tiểu Vi đúng không? Quả nhiên là cô gái tốt, còn xinh đẹp hơn trong ảnh nữa.”
“Cháu chào bà ạ.” Tôi hơi ngượng ngùng đáp.
“Ngoan, ngoan lắm.” Bà nắm chặt tay tôi, cười hiền hậu.
“Mau vào nhà đi, bà hầm canh sẵn rồi, đang chờ cháu đấy.”
Hôm đó ở Minh gia, tôi cảm nhận được một thứ cảm giác ấm áp và thuộc về mà trước nay chưa từng có.
Không ai ở Minh gia để tâm việc tôi là “giả thiên kim”, ngược lại, họ vô cùng gần gũi và tiếp nhận tôi như một thành viên thực thụ trong gia đình.
Tối hôm ấy, trên đường đưa tôi về, xe dừng trước cổng biệt thự nhà họ Cố.
Minh Từ đột nhiên lấy từ phía sau ra một chiếc hộp nhỏ, đưa cho tôi.
“Cái gì vậy?” Tôi tò mò hỏi.
“Cậu mở ra xem đi.” Cậu ấy cười, ánh mắt ánh lên chút mong đợi.
Tôi mở hộp ra —
bên trong là một sợi dây chuyền, mặt dây là một chú tiểu tôm hùm bé xíu, được chế tác tinh xảo như thật.
“Đây là…” Tôi ngỡ ngàng nhìn cậu.
“Biết cậu thích ăn tôm hùm cay,” Minh Từ gãi đầu, hơi ngại ngùng nói,
“nên tớ nhờ người đặt làm riêng. Hy vọng cậu thích.”
Tôi nhìn sợi dây chuyền hình tôm hùm trong tay, sống mũi chợt cay cay.
Đây có lẽ là món quà đặc biệt và cảm động nhất mà tôi từng nhận được.
“Em thích lắm, cảm ơn anh, Minh Từ.”
Tôi lao vào lòng cậu ấy, ôm chặt không buông.
“Ngốc à, cảm ơn gì chứ.”
Cậu nhẹ nhàng vỗ lưng tôi, khẽ cười:
“Chỉ cần em thích, cái gì anh cũng sẵn lòng vì em làm.”
Chúng tôi ôm nhau rất lâu trong xe, mãi đến khi mẹ Cố gọi điện thúc giục tôi về nhà, mới luyến tiếc rời nhau.
Trở về phòng, tôi lập tức đeo sợi dây chuyền tôm hùm lên cổ, soi gương hết lần này đến lần khác — càng nhìn càng thích.
【Minh Từ thật hiểu lòng mình quá đi mất. Được gặp cậu ấy… thật sự là điều may mắn nhất trong đời mình.】
Dù hệ thống đọc tâm của Cố Vãn Tinh đã gỡ bỏ, nhưng tôi biết, nếu cô ấy vẫn còn nghe thấy suy nghĩ của tôi, thì cũng chỉ toàn là lời chúc phúc mà thôi.
Thời gian trôi thật nhanh, chớp mắt đã đến ngày lễ tốt nghiệp.
Tôi và Minh Từ mặc lễ phục, cùng bạn bè chụp ảnh kỷ niệm trong sân trường.
Cố Vãn Tinh cũng tới. Cô ấy mặc váy lễ xinh đẹp, bên cạnh là một chàng trai lạ mặt, hai người trông rất xứng đôi.
“Đây là bạn trai tôi, Giang Thần.”
Cố Vãn Tinh mỉm cười giới thiệu với chúng tôi.
“Chào cậu.”
Tôi và Minh Từ đồng thanh chào hỏi.
Nhìn nụ cười hạnh phúc trên mặt cô ấy, tôi chân thành cảm thấy vui thay cho cô.
Cô ấy cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc thuộc về mình.
Phó Tư Niên cũng có mặt.
Anh ấy trông chín chắn hơn trước nhiều, bên cạnh là một cô gái dịu dàng, ánh mắt luôn dõi theo anh.
“Đây là em gái tôi, Phó Tư Vũ.” Anh mỉm cười giới thiệu.
Chúng tôi cùng chào hỏi, trò chuyện vài câu, bầu không khí hòa hợp, dễ chịu.
Sau buổi lễ tốt nghiệp, Minh Từ nắm tay tôi, cùng tản bộ trong khuôn viên trường.
“Sau này em muốn thi vào trường đại học nào?” Cậu ấy hỏi.
“Em muốn thi vào Đại học A, học biên kịch.” Tôi đáp, “Em muốn viết lại câu chuyện của chúng ta.”
“Được thôi.” Minh Từ mỉm cười, “Anh cũng sẽ thi vào Đại học A, ở bên cạnh em.”
“Thật không?” Tôi ngạc nhiên, mắt sáng rực.
“Thật mà.” Cậu ấy khẽ cốc nhẹ mũi tôi, “Em đi đâu, anh đi đó.”
Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai đứa kéo dài thật dài trên con đường nhỏ.
Tôi ngước lên nhìn Minh Từ bên cạnh, trong tim tràn ngập mong chờ.
Con đường phía trước còn rất dài, nhưng tôi biết —
chỉ cần có cậu ấy bên cạnh, thì dù đi đến đâu, tôi cũng không sợ.
Tôi từng nghĩ, việc xuyên đến thế giới này là để thay đổi vận mệnh của “tôi”, để giành lại những gì “tôi” đã đánh mất.
Nhưng giờ đây tôi mới hiểu —
số phận sớm đã âm thầm sắp đặt cho tôi một món quà tốt nhất.
Hệ thống đọc tâm, thân phận giả thiên kim, những hiểu lầm và ganh ghét từng có…
tất cả giờ đây đều đã trở thành quá khứ.
Hiện tại tôi có gia đình yêu thương mình, có những người bạn tốt, và có người tôi yêu nhất ở bên cạnh.
Như thế là đủ rồi.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt dịu dàng của Minh Từ — rồi bật cười hạnh phúc.
Một tương lai tươi đẹp, đang vẫy gọi chúng tôi.
【Hết】