Chương 6 - Mảnh Ghép Tình Yêu Và Thù Hận

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Triệu Lam hạ giọng: “Kiều Ninh, con đừng phát điên.”

Lục Thừa Nghiễn cũng nhìn về phía tôi.

“Ngồi xuống.”

Tôi không ngồi.

“Người dẫn chương trình, phiền anh lấy bức tranh xuống, lật mặt sau lên.”

Người dẫn chương trình nhìn về phía ban tổ chức.

Người tổ chức họ Hà, là bạn của Triệu Lam Bà ta nhíu mày nói: “Thiếu phu nhân Lục, buổi đấu giá có quy củ, không phải cô muốn lật là lật.”

Tôi nói: “Mặt sau bức tranh có dấu sưu tầm của nhà họ Kiều. Nếu không có, tôi sẽ xin lỗi cô Lâm ngay tại đây. Nếu có, cô Lâm phải giải thích trước mặt mọi người vì sao lại đem của hồi môn của tôi đi quyên góp.”

Sắc mặt Lâm Chỉ trắng bệch.

“Thiếu phu nhân, tôi thật sự không biết đó là đồ của chị.”

Tôi hỏi: “Cô không biết, vậy tại sao không dám lật?”

Sắc mặt phu nhân Hà rất khó coi.

“Chỉ Chỉ là đứa trẻ tôi nhìn lớn lên, nó sẽ không trộm đồ.”

Tôi nhìn bà ta.

“Vậy thì lật.”

Một người đàn ông trung niên đeo kính bước tới.

“Tôi là chuyên gia giám định tranh tối nay, có thể giúp kiểm tra.”

Phu nhân Hà do dự.

Lâm Chỉ bỗng ôm trán.

“Anh Thừa Nghiễn, đầu em đau quá.”

Lục Thừa Nghiễn đứng lên đỡ cô ta.

Nhìn cảnh này, tôi suýt bật cười thành tiếng.

Lại là chiêu này.

Tôi nói với chuyên gia giám định: “Lật đi.”

Người đàn ông tháo bức tranh xuống, đeo găng tay, chậm rãi lật mặt sau lên.

Ở góc dưới bên phải mặt sau, dấu son chữ Kiều hiện lên rõ ràng.

Lớp phấn trên mặt phu nhân Hà cũng không che nổi vẻ lúng túng.

Triệu Lam siết chặt túi xách, không nói gì.

Lâm Chỉ dựa trong lòng Lục Thừa Nghiễn, giọng run rẩy.

“Tôi thật sự không biết. Anh Thừa Nghiễn, là quản gia Ngô nói đó là bức tranh bỏ không trong kho.”

Tôi nói: “Quản gia Ngô đem của hồi môn của tôi tặng cho cô, cô mang đi quyên góp để đổi lấy danh tiếng. Cô không biết, Lục Thừa Nghiễn cũng không biết sao?”

Lục Thừa Nghiễn ngẩng mắt nhìn tôi.

“Tôi chỉ biết cô ấy muốn quyên một bức tranh.” “Vậy nên anh đích thân giúp cô ta lấy nó xuống từ tòa nhà nhỏ.”

Anh không nói gì.

Tôi đi tới trước sân khấu.

“Bức tranh này không bán nữa. Phu nhân Hà, nếu bà vẫn muốn bán đấu giá, xin hãy đưa cho tôi giấy đồng ý của chủ sở hữu trước.”

Phu nhân Hà gượng cười: “Hiểu lầm, tất cả đều là hiểu lầm.”

Tôi nhận lại bức tranh.

Lâm Chỉ khóc nói: “Thiếu phu nhân, chị đã chứng minh bức tranh là của mình rồi, tại sao còn phải khiến tôi mất mặt trước đám đông?”

Tôi quay đầu lại.

“Lúc cô lấy đồ của tôi đổi lấy tiếng vỗ tay, cô có từng nghĩ tôi có mất mặt hay không?”

Trong hội trường có người hạ giọng nói: “Chuyện này làm không đàng hoàng.”

Cũng có người nói: “Cô dâu mới nhà họ Lục cứng thật.”

Lục Thừa Nghiễn đỡ Lâm Chỉ đi ngang qua tôi.

Anh dừng lại một chút.

“Về nhà rồi nói.”

Tôi ôm bức tranh.

“Không cần. Hôm nay đã nói đủ rõ rồi.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

“Kiều Ninh, cô nhất định phải đứng đối diện với tôi sao?”

Tôi nói: “Không phải tôi đi sang phía đối diện, mà là anh chưa từng đứng về phía tôi.”

Sau tiệc tối, Triệu Lam nổi trận lôi đình ở nhà họ Lục.

Bà ta ném vỡ hai tách trà, chỉ vào tôi mắng: “Con đã làm mất sạch thể diện nhà họ Lục!”

Tôi giao bức Sơn Tuyết Đồ cho dì Tần.

“Người làm mất mặt là kẻ trộm tranh.”

Quản gia Ngô quỳ dưới đất, khóc nước mắt nước mũi giàn giụa.

“Phu nhân, cậu chủ, tôi thật sự không biết đó là của hồi môn của thiếu phu nhân. Là cô Lâm nói bức tranh đã treo trong tòa nhà nhỏ nhiều năm, tôi mới tưởng nó là của cô ấy.”

Lâm Chỉ đứng sau lưng Lục Thừa Nghiễn, vội nói: “Quản gia Ngô, sao bà có thể nói vậy? Rõ ràng là bà bảo tôi bức tranh không ai cần.”

Quản gia Ngô ngẩng đầu.

“Cô Lâm tôi hầu hạ phu nhân nhiều năm như vậy, không dám nói dối kiểu này. Hôm đó cô nói của hồi môn của thiếu phu nhân rất nhiều, thiếu một bức tranh cũng sẽ không phát hiện.”

Lâm Chỉ bật khóc.

“Anh Thừa Nghiễn, em không có. Bà ta sợ bị phạt nên mới đẩy lỗi lên người em.”

Lục Thừa Nghiễn nhìn quản gia Ngô.

“Bà có chứng cứ không?”

Quản gia Ngô sững người.

“Tôi… tôi không có.”

Lâm Chỉ càng khóc tủi thân hơn.

“Tôi biết ngay thiếu phu nhân sẽ không bỏ qua cho tôi. Bây giờ ngay cả người làm cũng biết hắt nước bẩn lên người tôi.”

Triệu Lam lập tức đau lòng.

“Chỉ Chỉ đừng khóc.”

Tôi nhìn quản gia Ngô.

“Những lời vừa rồi, bà còn dám nói lại một lần nữa không?”

Quản gia Ngô nhìn Triệu Lam lại nhìn Lục Thừa Nghiễn, bả vai sụp xuống.

“Không dám nữa. Là tôi nhớ nhầm.”

Lâm Chỉ thở phào nhẹ nhõm.

Lục Thừa Nghiễn nhìn tôi.

“Kiều Ninh, dừng ở đây đi.”

Tôi nói: “Họ hợp sức lấy của hồi môn của tôi, rồi dừng ở đây?”

“Bức tranh đã trả lại cho cô.”

“Còn danh tiếng của tôi?”

Triệu Lam lạnh giọng: “Con muốn thế nào? Chẳng lẽ muốn Chỉ Chỉ quỳ xuống trước mặt con?”

Tôi nói: “Cô ta có quỳ hay không không quan trọng. Tôi chỉ cần nhà họ Lục ra một tuyên bố, nói Sơn Tuyết Đồ là của hồi môn nhà họ Kiều, cô Lâm đã quyên nhầm.”

Lâm Chỉ lập tức ngẩng đầu.

“Không được.”

Tôi hỏi: Tại sao không được?”

Cô ta cắn môi.

“Như vậy người khác sẽ hiểu lầm tôi tham đồ của thiếu phu nhân.”

Tôi bật cười.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)