Ngày vị hôn phu khải hoàn trở về kinh, chàng mời ta đến dự tiệc mừng công.
Thứ muội làm nũng cầu xin ta, nói rằng nàng muốn tìm một lang quân như ý, vì thế ta không chút do dự dẫn nàng đi cùng.
Trong bữa tiệc, mẹ chồng tương lai cười nói khen ta:
“Thằng nhóc thối nhà ta lần này cuối cùng cũng có thể ôm mỹ nhân về rồi!”
Ta đỏ bừng mặt, quay đầu nhìn sang, thấy vị hôn phu Tô Cảnh Trạch đang không chớp mắt nhìn ta.
Thấy ta nhìn mình, chàng vội cúi đầu uống rượu, còn vì động tác quá gấp mà bị sặc.
Huynh đệ bên cạnh trêu chọc chàng, thứ muội ngồi bên cạnh ta cũng ghé tới nói rằng nàng rất ngưỡng mộ ta.
Ta cứ tưởng tương lai của mình sẽ vô cùng tươi sáng, nào ngờ vừa ngẩng đầu lên, một luồng kim quang mang theo thiên khải đột nhiên xuất hiện.
【Một canh giờ sau, Lâm Vãn sẽ y phục xộc xệch nằm bên cạnh Tô Cảnh Trạch.】
【Bọn họ sẽ bị tất cả mọi người bắt gian tại trận. Tô Cảnh Trạch bất đắc dĩ bị ép cưới Lâm Vãn, cả đời trấn giữ biên cương, không bao giờ trở về kinh thành nữa.】
Ta như rơi xuống hầm băng.
Không vì điều gì khác, chỉ vì Lâm Vãn chính là thứ muội đang ngồi bên cạnh, ngây thơ khoác lấy tay ta.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận