Ngày Tiết Độ mang đôi nhạn sính lễ đến cho ta, muội muội đã tát thẳng một cái vào mặt hắn.
“Thứ ốm yếu bệnh tật thế này mà cũng dám mang đến trước mặt tỷ tỷ ta sao?”
Tiết Độ không tức giận, còn giơ cao đôi nhạn lên trêu nàng.
“Tính tình hung dữ thế này, thật không biết sau này kẻ xui xẻo nào sẽ cưới ngươi.”
Hai người đuổi đánh nhau, xô cửa chạy ra ngoài.
Hai con nhạn bị Tiết Độ vứt lại, bất ngờ được tự do nên vỗ cánh bay mất.
Ta vội sai người đuổi theo.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, Tiết Độ và Thẩm Lan đã sóng vai đi xa hơn mười bước.
Vừa rồi hắn còn nắm tay ta, lúc này lại tự nhiên chắp tay sau lưng, tay áo thỉnh thoảng chạm vào tay áo nàng.
Như thể ta chưa từng tồn tại.
Ai cũng biết Tiết Độ là đệ tử được tiên sinh đắc ý nhất, năm nay rất có hy vọng tranh một vị trí trong tam giáp.
Thẩm Lan tuy là nữ tử nhưng tính tình hào sảng, tài danh vang xa.
Một người là vị hôn phu của ta.
Một người là muội muội của ta.
Vốn dĩ ta vẫn có thể tiếp tục giả vờ không để ý.
Nếu quyển thi tập trong tay không vừa hay bị gió thổi mở ra.
Nằm trên cùng là tờ giấy hoa đào ta nhét cho Tiết Độ vào sáng nay.
“Hôm nay hoa đào nở, vừa nhìn thấy, người đầu tiên ta muốn cùng ngắm chính là chàng.”
Nhưng lúc này, bên dưới đã có thêm ba dòng chữ nhỏ.
Nét chữ của Tiết Độ hiện rõ bên cạnh:
“Ngày nào nàng ấy cũng như vậy, chuyện lông gà vỏ tỏi gì cũng viết ra làm phiền ta. Chữ xấu, thơ dở, nhìn thật chướng mắt.”
Ngay sau đó là lời hồi đáp của Thẩm Lan:
“Tỷ tỷ chẳng có kiến thức gì. Ngoài việc đối xử tốt với huynh, tỷ ấy chẳng biết làm gì cả.”
“Ừ, đầu óc đơn giản, cũng chỉ làm được những chuyện này.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận