Chương 1 - Mảnh Ghép Đôi Nàng Sinh Đôi
Tôi và chị gái là sinh đôi, sinh đôi cùng trứng.
Khi chào đời, cân nặng của hai đứa chỉ lệch nhau đúng 50 gram. Y tá phải buộc vòng chân khác màu cho từng đứa, nếu không thì ngay cả mẹ tôi cũng chẳng phân biệt nổi ai là ai.
Chị tên Lâm Hiểu Nguyệt, tôi tên Lâm Hiểu Dương.
Tên do ông nội đặt. Ông nói một đứa giống mặt trăng, dịu dàng; một đứa giống mặt trời, hoạt bát.
Ông không ngờ, những cái tên ấy lại trở thành nhãn dán theo chúng tôi suốt cả cuộc đời.
Năm ba tuổi đi mẫu giáo, cô giáo bảo vẽ mẹ.
Bức tranh của Hiểu Nguyệt được dán ở vị trí nổi bật nhất trong lớp — một người phụ nữ mặc váy, bên cạnh là những bông hoa vẽ ngay ngắn.
Còn tranh của tôi thì bị cô thu lại — mẹ có sừng trên đầu, tay cầm cái xẻng như v//ũ kh//í.
“Hiểu Dương, sao mẹ lại thế này?” cô giáo ngồi xổm xuống hỏi tôi.
Tôi chỉ vào Hiểu Nguyệt: “Chị ấy vẽ cũng đâu phải mẹ. Mẹ chưa bao giờ mặc váy cả.”
Chiều tan học hôm đó, mẹ nắm tay Hiểu Nguyệt bên trái, tay phải cầm bức tranh của tôi, cau mày đến mức như muốn k//ẹp ch//ết con muỗi.
“Con nhìn xem chị vẽ đẹp thế nào.” Bà chỉ vào Hiểu Nguyệt, rồi quay sang tôi.
Hiểu Nguyệt ngẩng mặt cười, khóe môi cong lên y hệt nhân vật nhỏ trong tranh.
Sinh nhật năm tuổi, ông nội tặng mỗi đứa một chiếc váy.
Hiểu Nguyệt lập tức mặc vào, xoay vòng, tà váy xòe ra như một bông hoa.
Tôi nhét váy vào sâu trong tủ, tiếp tục mặc quần yếm của mình.
“Sao Hiểu Dương không mặc váy?” họ hàng hỏi.
Mẹ tôi cười giải thích: “Con bé này từ nhỏ đã như con trai giả.”
“Hiểu Nguyệt mới đúng là dịu dàng.” Họ xoa đầu chị tôi, “Nhìn là biết đứa ngoan.”
Tôi chộp lấy kem trên bánh sinh nhật, bôi thẳng lên mặt mình.
“Hiểu Dương!” bố tôi qu//át một tiếng.
Cả phòng quay lại nhìn, còn Hiểu Nguyệt thì đang dùng giấy ăn lau vết kem ở khóe miệng, tao nhã vô cùng.
Ngày đầu vào tiểu học, cô chủ nhiệm bảo từng người tự giới thiệu.
Hiểu Nguyệt đứng lên, giọng nhỏ như mèo con: “Em tên Lâm Hiểu Nguyệt, thích đọc sách và vẽ tranh.”
Đến lượt tôi, tôi nhảy phắt lên ghế: “Em là Lâm Hiểu Dương! Em leo được lên khung cửa!”
Tôi thật sự leo lên, treo lơ lửng đu đưa trên khung cửa.
Mặt cô chủ nhiệm đen như đáy nồi.
Tan học, hoa đỏ của Hiểu Nguyệt được cài ngay ngực, chỗ dễ thấy nhất.
Quần tôi thì lấm lem bùn đất, đầu gối còn rách một lỗ.
“Con nhìn chị con kìa.” Bố tôi thở dài. “Con không thể có một ngày không gây chuyện được sao?”
Giữa kỳ lớp hai, Hiểu Nguyệt được hai điểm tuyệt đối.
Toán của tôi 58, Văn 42, cộng lại vừa tròn 100.
Họp phụ huynh, mẹ ngồi ở chỗ Hiểu Nguyệt, trước mặt là chồng chất giấy khen.
Còn chỗ tôi là bố, trước mặt là một tờ cảnh cáo vì kỷ luật kém.
Trên đường về, bố cầm giấy khen của Hiểu Nguyệt trong một tay, tay kia xách tờ cảnh cáo của tôi.
“Cùng một bộ gen, sao khác nhau thế này?” ông lẩm bẩm.
Tôi đi phía sau đá sỏi, có viên trúng gót chân Hiểu Nguyệt.
Chị không mách, chỉ bước nhanh hơn.
Lên lớp ba, Hiểu Nguyệt làm lớp trưởng.
Tôi vì đào hố bẫy giữa sân trường mà bị phạt đứng một tuần.
Sau khi quen mặt hai đứa, hiệu trưởng thường nói: “Hiểu Nguyệt là học sinh gương mẫu, còn Hiểu Dương thì… rất cá tính.”
Mỗi lần giáo viên nhắc đến chúng tôi, biểu cảm như vừa nếm hai loại kẹo hoàn toàn khác nhau.
Hiểu Nguyệt là kẹo sữa — ngọt đến ngấy.
Tôi là kẹo n//ổ — làm người ta nhăn mặt nhưng lại không nhịn được mà muốn thử.
Hội thao lớp bốn, Hiểu Nguyệt cầm bảng lớp đi đầu, váy trắng bay trong gió.
Tôi ở cuối hàng làm mặt qu//ỷ, buộc bím tóc của bạn nữ phía trước vào ghế.
Bị cô chủ nhiệm phát hiện, tôi chạy ba vòng sân mới cắt đuôi được cô.
Khi Hiểu Nguyệt đứng trên bục nhận giải, tôi đang lén xả hơi bánh xe đạp của hiệu trưởng sau khán đài.
“Tại sao em cứ phải như thế?” Tối đó, Hiểu Nguyệt hỏi tôi trong chăn.
“Như thế nào?” tôi hỏi lại.
“Cứ… cố tình gây chuyện.”
Tôi không trả lời, nghe nhịp thở đều đều của chị, đếm đến một trăm rồi mới ngủ.
Lớp năm đi dã ngoại, Hiểu Nguyệt phụ trách điểm danh.
Tôi lén trốn ra cửa hàng, dùng tiền tiêu vặt tích cả tháng mua mười cây kem.
Trên xe về, tôi đổ nước kem đã tan lên ghế của thằng con trai tôi ghét.
Nó bật dậy hét to, còn Hiểu Nguyệt thì đang giúp cô giáo phát thu//ốc say xe.
“LÂM HIỂU DƯƠNG!” tiếng cô chủ nhiệm làm cửa kính rung lên.
Hiểu Nguyệt đưa cho tôi một tờ giấy ăn:
“Lau tay đi.”
Tôi không nhận, quệt tay bẩn thẳng lên ghế.
Thi phân lớp năm lớp sáu, Hiểu Nguyệt đứng nhất toàn khối.
Tôi đứng từ dưới đếm lên thứ ba, nhưng ném tạ thì phá kỷ lục trường.
“Nếu con chịu đem một nửa tâm trí chơi bời dùng vào học…” mẹ tôi nói nửa chừng.
“Thì sẽ giống chị.” Tôi tiếp nốt, bắt chước giọng bà.
Hiểu Nguyệt luyện chữ trong phòng, ngồi thẳng tắp.
Tôi ở ngoài sân ném bóng tennis vào tường, để lại một hàng dấu xám.
Lễ tốt nghiệp, Hiểu Nguyệt đại diện toàn trường phát biểu.
Tôi ở hậu trường gấp bài phát biểu của chị thành máy bay giấy, bay thẳng lên đầu hói của hiệu trưởng.
Hiệu trưởng tưởng là Hiểu Nguyệt làm, ánh mắt thất vọng như dội một chậu nước lạnh.
Hiểu Nguyệt đỏ mặt ứng khẩu, còn hay hơn cả bản đã chuẩn bị.
Đêm đó, lần đầu tiên tôi nghe thấy chị khóc.
Chị trùm đầu trong chăn, giọng nghèn nghẹn: Tại sao em lại làm vậy?”
Tôi không xin lỗi, chỉ lén nhét thanh sô-cô-la giấu kỹ vào chăn của chị.
Ngày đầu vào cấp ba, giáo viên chủ nhiệm gọi tên.
“Lâm Hiểu Nguyệt?”
“Có.”
“Lâm Hiểu Dương?”
“Có mặt!”
Thầy đẩy gọng kính: “Hai em là chị em à?”
Cả lớp nhìn sang, ánh mắt qua lại giữa tôi và Hiểu Nguyệt.
“Hiểu Nguyệt là chị đúng không? Nhìn là biết học sinh giỏi.” Thầy cười nói.
Giờ ra chơi, một đám con gái vây quanh bàn của Hiểu Nguyệt.
Tôi ngồi bàn cuối, gấp sách giáo khoa thành thuyền giấy thả vào xô nước.
Tan học, trong cặp Hiểu Nguyệt nhét đầy giấy nhắn.
Ngăn bàn tôi có nửa viên phấn và một con gián chết.
“Lên cấp ba rồi, phải biết điều hơn.” bố tôi nói trong bữa cơm.
Hiểu Nguyệt gật đầu, đếm từng hạt cơm mà ăn.
Tôi gắp ớt xanh xếp thành một khuôn mặt cười.
Đũa của mẹ “ch//át” một tiếng gõ vào tay tôi.
Năm lớp mười một, Hiểu Nguyệt nhận được bức thư tình đầu tiên.
Tôi lén xem — lỗi chính tả đầy ra, liền gấp thành con ếch nhét lại vào cặp chị.
Hôm sau, thằng con trai đó chặn tôi ở sân trường:
“Thư trả lời cho cậu đâu?”
“Thư trả lời gì cơ?” Tôi ngơ ngác.
“Đừng giả ngơ nữa, Lâm Hiểu Nguyệt.” – Mặt nó đỏ bừng.
Tôi phá lên cười: “Tôi là Lâm Hiểu Dương!”
Vẻ mặt cậu ta trông như vừa nuốt phải một con ruồi sống.
Kể từ chuyện đó, tôi và Hiểu Nguyệt có bí mật chung đầu tiên.
Chỉ là, chị ấy không biết, sau này tất cả thư tình gửi cho chị đều bị tôi ‘chặn giữa đường’.
Tôi dùng bút đỏ sửa hết lỗi chính tả, rồi giấu tên gửi trả lại.
Lên lớp mười hai, học kỳ đầu tiên, Hiểu Nguyệt đứng đầu toàn khối.
Còn tôi? Vẫn trượt môn Toán, nhưng lại giành MVP giải bóng rổ.
“Chơi bóng no được bụng chắc?” – Bố tôi vứt luôn huy chương vào ngăn kéo.
Trong đó đã có ba cái, phủ đầy bụi.
Còn giấy khen của Hiểu Nguyệt thì được dán giữa phòng khách – nổi bật như poster siêu sao, mỗi tháng thay một lô mới.
Buổi họp phụ huynh cuối kỳ, mẹ tôi đi đến lớp của Hiểu Nguyệt.
Bố thì ngồi lớp tôi, trước mặt là năm tờ cảnh cáo chưa ký tên.
“Con rốt cuộc là muốn gì?” – Trên đường về, ông hỏi.
“Không muốn gì cả.” Tôi vừa đi vừa đá tuyết ven đường.
Hiểu Nguyệt đi phía trước, bóng lưng mảnh khảnh như tờ giấy trắng.
Tối hôm đó, tôi đưa ra một quyết định.
Ngày đầu tiên đi học sau kỳ nghỉ, tôi cạo trọc đầu.
Vừa bước vào lớp, cả phòng im phăng phắc.
Cây phấn trên tay thầy chủ nhiệm rơi xuống đất, gãy làm ba đoạn.
“Lâm Hiểu Dương! Em… em…”
“Em sao ạ?” – Tôi xoa cái đầu trơn bóng, bình thản – “Nội quy đâu có cấm cạo trọc.”
Hiểu Nguyệt ngẩng đầu khỏi tập vở, đôi mắt tròn xoe như hai cái bánh bao nhỏ.
Tan học hôm đó, đích thân hiệu trưởng gọi tôi lên nói chuyện.
Tôi chỉ vào đầu mình: “Như vậy thì không ai nhầm tôi với Hiểu Nguyệt nữa.”
Sau cặp kính của hiệu trưởng, đôi mắt ông chớp chớp rồi bỗng bật cười.
“Có chính kiến.” – Ông nói – “Nhưng không được có lần sau.”
Đó là lần đầu tiên tôi được nhớ mặt vì có chính kiến, chứ không phải vì gây họa.
Hiểu Nguyệt đứng đợi ở cửa, trên tay cầm một chiếc mũ len.
“Đội vào đi, gió to dễ cảm lắm.” – Chị nói.
Tôi không nhận, cứ thế phơi đầu trần đi về, gió lạnh quất rát cả da đầu.
Nhưng trong lòng thì ấm lạ thường.
Lần đầu tiên tôi không còn là “em gái của Hiểu Nguyệt”.