Năm tôi tám tuổi.
Tôi được nhà họ Thẩm, gia tộc giàu nhất Tô Thành, nhận nuôi.
Nhiều năm sau, bọn họ mới biết, vào lúc nhận nuôi tôi, thiên kim thật cũng đang ở trong cô nhi viện.
Nhưng khi ấy, cô ấy đã vì nhiều năm làm việc trên dây chuyền sản xuất mà kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần rồi qua đời.
Còn tôi thì ăn ngon mặc đẹp, được cưng chiều hết mực.
Thẩm Tuế An hối hận không thôi.
Hận không thể dùng tôi để đổi cô ấy về.
“Năm đó nếu không phải cô cố ý gọi tôi là anh, tôi nhất định đã nhận ra Nguyệt Ninh!”
Anh ta bóp cổ tôi, không cho tôi gọi anh ta một tiếng “anh” nào nữa.
Sau này, âm sai dương thác, một đêm hoang đường.
Tôi mang thai.
Thẩm Tuế An nhận định là tôi cố ý làm vậy.
Anh ta mặc kệ người khác vu oan cho tôi, đẩy tôi xuống hồ.
Cuối cùng, một xác hai mạng.
Lại mở mắt ra.
Tôi trở về ngày được nhà họ Thẩm nhận nuôi.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận