Chương 4 - Mảnh Ghép Đen Tối
Trên người lại đầy thương tích, chỉ cần nhìn cũng biết khi còn sống đứa trẻ này đã phải chịu rất nhiều đau khổ.
Nghe Phán Quan chất vấn, vẻ mặt Quý Dương lập tức cứng đờ.
Nước mắt của mẹ lại rơi xuống.
“Sao có thể như vậy?”
“Khi chết con bé mới mười tám tuổi, lúc đó nó phải sợ hãi đến mức nào…”
Cha cũng đỏ mắt, vỗ lưng an ủi mẹ.
Kính Vãng Sinh vẫn đang phát lại quá khứ của Quý Mộng.
Thấy tình hình ngày càng mất kiểm soát, sắc mặt Quý Mộng trắng bệch, bỗng khóc lóc lên tiếng:
“Cha mẹ, anh trai, là lỗi của con.”
“Con chỉ muốn nhận được nhiều tình yêu của mọi người hơn một chút, nhưng con chưa từng nghĩ mình sẽ hại chết chị ấy!”
Cha mẹ hiếm khi im lặng, ngay cả Quý Dương cũng quay đầu không nhìn cô ta.
Thấy vậy, Quý Mộng càng khóc dữ dội hơn.
“Con có lỗi với chị, nhưng chẳng lẽ mọi người đã quên ân tình con dành cho mọi người sao?”
“Nếu mọi người không bao giờ muốn tha thứ cho con nữa, bây giờ con sẽ biến mất hoàn toàn. Chỉ cần mọi người chịu tha thứ cho con!”
Vừa dứt lời, cô ta đứng dậy lao đầu vào cột đá trong đại điện.
Ba người thấy vậy không còn để ý Kính Vãng Sinh vẫn đang tiếp tục phát lại, vội vàng bước tới giữ cô ta.
Quý Dương đầy lo lắng, cẩn thận kiểm tra cơ thể cô ta.
“Mộng Mộng, đừng làm chuyện ngốc nghếch. Chuyện của Oánh Oánh không thể hoàn toàn trách em!”
“Là do chúng ta không sớm nhận ra cảm xúc của em, khiến em bất an nên em mới nhất thời hồ đồ.”
Mẹ ôm cô ta khóc lớn.
“Đúng vậy, đứa trẻ ngốc này, sao mẹ có thể quên những chuyện con từng làm cho chúng ta!”
“Nếu con bé kia chịu giải thích rõ ràng thì gia đình chúng ta sao có thể rơi vào kết cục này?”
Phán Quan suýt bị chọc tức đến bật cười.
Không thể không thừa nhận thủ đoạn của Quý Mộng rất cao tay.
Rõ ràng ba người vừa rồi còn áy náy, đau khổ vì Quý Oánh Oánh, nhưng bị cô ta quậy một trận, tất cả lại quay sang đau lòng cho cô ta.
Ngay cả sự thật vừa được Kính Vãng Sinh tái hiện cũng không còn ai nhìn nữa.
Hơn nữa, một vong hồn đã chết cho dù lao đầu vào cột thì có thể cảm nhận được gì?
Ông làm Phán Quan mấy trăm năm, từng gặp không ít quỷ và chuyện kỳ lạ.
Nhưng người thiên vị đến mức này, hôm nay ông mới gặp lần đầu.
Nghĩ đến đây, trong mắt Phán Quan xuất hiện thêm vài phần khinh thường.
“Đủ rồi!”
“Bất kể ngươi làm vậy vì lý do gì, nếu đã phạm sai lầm thì phải chịu trừng phạt.”
“Người đâu, đưa Quý Mộng xuống địa ngục A Tỳ để nó nghiêm túc sám hối!”
Theo mệnh lệnh của ông, mấy quỷ sai lập tức tiến lên, mặc kệ sự ngăn cản của ba người nhà họ Quý, trực tiếp kéo Quý Mộng đi.
Phán Quan nhìn ba người trước mặt, tiếp tục nói:
“Còn ba người các ngươi tuy cũng phạm sai lầm, nhưng khi còn sống vẫn tích được không ít phúc báo. Chỉ cần phục dịch dưới âm phủ một trăm năm là có thể đầu thai.”
“Được rồi, cuộc phán xét hôm nay kết thúc, tất cả giải tán.”
Ngay khi ông xoay người chuẩn bị rời đi, Quý Dương bỗng lên tiếng:
“Đại nhân, tôi có chuyện muốn cầu xin ngài!”
“Cho dù trước đây Mộng Mộng làm nhiều chuyện sai trái, nhưng dù sao nó vẫn là em gái tôi, cũng có ơn với nhà họ Quý.”
“Nếu có thể, xin hãy để tôi chịu phạt thay nó!”
Nghe anh ta nói, sự kiên nhẫn của Phán Quan cuối cùng cũng cạn kiệt.
“Không được.”
“Quy củ chính là quy củ. Nghiệp do ai tạo ra khi còn sống thì sau khi chết người đó tự trả.”
“Vừa rồi Kính Vãng Sinh đã phản chiếu toàn bộ những việc cô ta làm, thiện ác đều có báo ứng.”
Nói đến đây, ông bỗng lạnh lùng cười một tiếng.
“Vừa rồi chẳng phải ngươi còn đau lòng vì cái chết của Quý Oánh Oánh, tỏ ra tình cảm sâu nặng sao?”
“Là loại ân tình gì có thể khiến ngươi tha thứ cho cả thủ phạm hại chết em gái ruột?”
Sắc mặt Quý Dương cứng đờ, môi mấp máy nhưng không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.
Phán Quan phất tay, lên tiếng đuổi người:
“Kết cục đã định, không cần nói thêm!”
“Đầu Trâu Mặt Ngựa, đưa ba người này đi sắp xếp chỗ ở trước, những chuyện khác ngày mai tính tiếp.”
Đầu Trâu Mặt Ngựa nhận lệnh tiến lên, túm lấy ba người kéo ra ngoài.
Nhưng Quý Dương lại bám chặt lấy ngưỡng cửa, nhất quyết không chịu rời đi.
“Đại nhân! Xin ngài khai ân!”
“Quả thật Mộng Mộng từng làm tổn thương Oánh Oánh, nhưng dù sao nó cũng đã cứu mạng cả nhà chúng tôi. Chúng tôi không thể trơ mắt nhìn nó chịu khổ!”
Phán Quan đang định lên tiếng khiển trách.
Cửa lớn của nội điện bỗng bật tung, một luồng âm khí nặng nề lập tức cuốn vào.
Tất cả mọi người theo bản năng nhìn sang.
Chỉ thấy một bóng người đứng ngược sáng, góc áo bào thêu dày đặc hoa văn, dưới ánh lửa âm u lóe lên ánh vàng sẫm.
Ánh mắt người đó đảo qua đại điện, cuối cùng dừng trên ba người đang quỳ dưới đất.
“Trước Điện Diêm La, kẻ nào đang gây chuyện?”
Nhìn thấy người đến, Phán Quan vội cúi đầu hành lễ.
“Bái kiến Diêm Vương đại nhân.”
Diêm Vương phất tay, chỉ hỏi:
“Hôm nay tại sao xét xử lâu như vậy?”
Phán Quan lau trán, vội kể lại những chuyện vừa xảy ra.
Diêm Vương lặng lẽ nghe xong, sau đó không nói một lời, đi đến giữa đại điện và im lặng nhìn ba người.
Mẹ giống như bắt được cọng rơm cứu mạng, quỳ bò tới định túm lấy góc áo của ngài.