Chương 6 - Mảnh Gạch Vỡ
Lông của nó còn rối hơn lần trước, dưới chân chất năm sáu mảnh gạch vụn.
Không biết nó đã bay bao xa để mang chúng về.
Nó nghiêng đầu nhìn ba người vừa bước vào.
Nhìn chiếc hộp trong lòng Uất Niệm Sinh.
Sau đó, nó cúi đầu, nhẹ nhàng mổ vào mảnh gạch dưới chân rồi đẩy một mảnh đến mép bệ cửa.
Mảnh gạch rơi xuống sàn ban công.
Một tiếng “cạch” vang lên.
Rất nhẹ.
Uất Niệm Sinh dừng bước, nhìn con chim ấy.
“Bố, chính là con chim này.”
Bố cũng nhìn thấy.
Ông đi đến, ngồi xổm trên sàn ban công, nhặt mảnh gạch lên.
Màu xám, mép thô ráp, dính bùn đất và dấu vết cháy sém.
Là gạch lò.
“Chính nó… trước đây cứ mổ cửa sổ sao?”
“Vâng.”
Uất Niệm Sinh gật đầu.
“Mẹ còn đuổi nó đi.”
Mẹ đứng giữa phòng khách.
Bước chân không thể tiến thêm.
“Nó vẫn luôn cố nói với chúng ta.”
Giọng Uất Niệm Sinh nhỏ dần.
“Chị đã xảy ra chuyện.”
“Nó vẫn luôn muốn nói cho chúng ta biết…”
“Nhưng chúng ta đã đuổi nó đi.”
Không ai lên tiếng.
Chim én đứng trên bệ cửa sổ, nghiêng đầu. Đôi mắt đen như hạt đậu khẽ lóe lên dưới ánh đèn.
Tôi đứng bên cạnh nó.
Nó biết tôi ở đây.
Từ mái hiên lò gạch đến cánh cửa sổ này, bốn trăm cây số.
Nó đã bay hết chuyến này đến chuyến khác.
Nó là người duy nhất đến gõ cửa vì tôi.
“Xin lỗi.”
Uất Niệm Sinh nói với chim én.
Giọng rất nhẹ.
Giống như một lời chú thích muộn màng, vô nghĩa dành cho tất cả những điều đã không kịp nói ra.
Chương 8
Hũ tro cốt được đặt trên chiếc tủ trong phòng khách.
Ngay chính giữa.
Ngày nào bố cũng lau nó một lần.
Lau xong, ông sẽ đứng nhìn một lúc, không nói gì.
Mẹ xin nghỉ phép một tuần.
Bà gần như không bước ra khỏi phòng. Thỉnh thoảng bà đi đến trước chiếc tủ, đứng vài phút rồi lại trở về.
Uất Niệm Sinh không đi học.
Em ấy chụp lại từng trang trong cuốn sổ ghi chép của tôi, lưu toàn bộ vào album điện thoại.
“Ngày 3 tháng 2, chuyển 420 viên gạch. Tay bị rách, dùng tro lò cầm máu.”
Em ấy nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Sau đó mở công cụ tìm kiếm, nhập một dòng chữ:
“Tro lò có thể cầm máu không?”
Kết quả tìm kiếm: Tro lò không có tác dụng cầm máu, tiếp xúc trực tiếp với vết thương có thể gây nhiễm trùng.
Em ấy đóng trang tìm kiếm.
Sau đó lật sang trang khác.
“Ngày 17 tháng 3, đẩy tám xe đất. Vai phải bị trật khớp một lần, tựa vào tường để nắn lại.”
Em ấy lại tìm kiếm:
“Tự nắn khớp bị trật sẽ thế nào?”
Kết quả tìm kiếm: Việc tự nắn khớp khi không có chuyên môn có thể gây tổn thương bao khớp, trật khớp tái diễn. Trường hợp nghiêm trọng có thể gây tổn thương thần kinh.
Em ấy úp điện thoại xuống bàn, màn hình hướng xuống dưới.
Tối ngày thứ ba, ba người ngồi ăn cơm.
Trên bàn có bốn bộ bát đũa.
Bố đã đặt thêm một bộ.
Không ai động đũa.
“Bố.”
Uất Niệm Sinh đặt thìa xuống.
“Con có một chuyện muốn nói.”
Bố ngẩng đầu nhìn em ấy.
“Lần con bị bệnh phải nhập viện, không phải virus do chị mang về.”
Không khí đông cứng.
“Cái gì?”
Đôi đũa của mẹ dừng giữa không trung.
“Là do chính con.”
Uất Niệm Sinh nhìn xuống mặt bàn.
“Hôm đó, nhân lúc bố mẹ không chú ý, con đã mở cửa sổ.”
“Con muốn nhìn ra bên ngoài. Con biết không được mở, nhưng con vẫn muốn nhìn.”
“Gió thổi vào, ngày hôm sau con phát sốt.”
Giọng em ấy càng lúc càng nhỏ.
“Con không dám nói.”
“Khi đó bố mẹ đã rất tức giận, con sợ bố mẹ sẽ giận con.”
“Sau đó bố mẹ nói đó là lỗi của chị, nên con… đã không nói.”
Bàn ăn yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng máy nén của tủ lạnh kêu ù ù.
Miệng bố há ra, không thể khép lại.
“Con vừa nói gì?”
“Là con tự mở cửa sổ.”
Uất Niệm Sinh ngẩng đầu.
“Không phải chị, chưa bao giờ là chị.”
“Con…”
Đũa trong tay mẹ rơi xuống đất.
“Khi đó con mới tám tuổi! Con có biết vì chuyện đó…”
Bà không nói hết.
Bởi vì chuyện đó, họ đã đưa tôi đi.
Đưa đi bốn năm.
Bốn năm ấy, một mình tôi ở lò gạch chuyển gạch, đốt lò, bị thương, chịu đói.
Bốn năm ấy, không có ai đến thăm tôi dù chỉ một lần.
Chỉ vì một đứa trẻ tám tuổi lén mở cửa sổ.
Mà cánh cửa sổ ấy vốn không liên quan gì đến tôi.
“Tại sao bây giờ con mới nói?”
Giọng bố run rẩy.
“Bởi vì chị đã chết.”
Khuôn mặt Uất Niệm Sinh đầy nước mắt.
“Chị chết rồi con mới dám nói. Chuyện này có nực cười không?”
“Khi chị còn sống, con không dám nói, bởi vì con sợ nói ra thì bố mẹ sẽ không thương con nữa.”
“Con sợ bố mẹ tức giận. Con sợ bố mẹ cho rằng con tự làm hại mình. Con sợ bố mẹ không chữa bệnh cho con, không đưa con đi chơi nữa.”
“Nhưng chị đã chết rồi.”
“Chị gánh thay con suốt bốn năm, sau đó chị chết.”
Em ấy vùi mặt vào cánh tay, nằm bò trên bàn khóc.
Tiếng khóc rất lớn.
Dường như cả căn nhà đều đang rung chuyển.
Tôi đứng bên bàn ăn.
Nghe thấy tất cả.
Bốn năm.
Suốt bốn năm ấy, tôi luôn nghĩ đó là lỗi của mình.
Tôi cho rằng mình thật sự là người đã mang virus về.
Tôi cho rằng mình đáng bị đưa đi.
Tôi cho rằng chỉ cần đủ nghe lời, đủ chăm chỉ, đủ không gây phiền phức thì có thể trở về nhà.
Hóa ra từ đầu đến cuối, lưỡi dao ấy vốn không nên rơi xuống người tôi.
Tôi không hận Uất Niệm Sinh.
Khi ấy em ấy mới tám tuổi.