Chương 10 - Mảnh Đất Bị Chiếm Đoạt
Trong bản án viết rất rõ, Chu Đức Vượng đã thừa nhận việc vay tiền trong đoạn ghi âm. Kết hợp với sổ ghi chép, hồ sơ rút tiền và lời khai của nhân chứng, có thể xác định khoản nợ vẫn tiếp tục tồn tại.
Cùng ngày hôm ấy, thị trấn cũng đưa ra quyết định xử lý việc nhà họ Chu chiếm dụng đất ở trái phép và làm tắc mương thoát nước.
Phần xây dựng vượt phép phải được khắc phục trong thời hạn quy định. Phần chiếm dụng đường tập thể và mương thoát nước bắt buộc phải tháo dỡ. Tiền phạt cao hơn nhà tôi gấp nhiều lần.
Lục Kiến Thành bị thị trấn thông báo xử lý vì làm việc không đúng quy định trong quá trình phê duyệt đất ở và công khai công việc của thôn. Chức bí thư thôn của ông ta cũng tạm thời bị đình chỉ.
Đơn vị của Chu Cảnh Minh cử người đến điều tra.
Không phải vì hắn tố cáo theo pháp luật.
Mà vì trong tranh chấp giữa người dân, hắn đã lợi dụng thân phận để gây áp lực, tham gia vào tranh chấp nợ nần của gia đình, phát ngôn không phù hợp, lại bị nhiều người ghi âm và làm chứng.
Hắn vừa mới vào làm, chưa kết thúc thời gian thử việc.
Cuối cùng, quyết định tuyển dụng của hắn bị hủy bỏ.
Ngày tin tức truyền về làng, tiếng đập phá đồ đạc trong sân nhà họ Chu vang lên suốt nửa buổi chiều.
Ngụy Phượng Lan chạy đến trước cửa nhà tôi, tóc tai rối bù, mắt sưng đỏ.
“Thím Từ, Thanh Hòa, tôi xin hai người, hãy nói với đơn vị của Cảnh Minh rằng đây chỉ là hiểu lầm.”
Mẹ tôi đang phơi chăn trong sân.
Bà kéo phẳng góc chăn.
“Chúng tôi không nói dối.”
Ngụy Phượng Lan quỳ phịch xuống.
“Cảnh Minh đèn sách bao nhiêu năm, không dễ dàng gì!”
Tay mẹ tôi dừng lại.
Bà nội ngồi dưới mái hiên, trên chân đắp một chiếc chăn mỏng.
Bà nhìn Ngụy Phượng Lan. Lời nói vẫn chưa rõ ràng, nhưng bà cố sức nói từng chữ:
“Nhà… tôi… cũng… không… dễ…”
Tiếng khóc của Ngụy Phượng Lan mắc nghẹn trong cổ.
Chu Đức Vượng cũng tới.
Ông ta gầy đi một vòng, trong tay cầm thông báo thi hành án của tòa.
“Hoài Xuyên, tiền chúng tôi sẽ trả. Ông có thể viết giấy hòa giải không?”
Bố tôi đang sửa ổ khóa cổng sân.
Sau khi ổ khóa bị cạy hỏng, vẫn chưa được thay.
Ông vặn chặt chiếc vít cuối cùng.
“Ông trả tiền là nghĩa vụ của ông, không liên quan đến chuyện hòa giải.”
Chu Đức Vượng hạ giọng:
“Cảnh Minh không thể mất việc.”
Bố tôi ngẩng đầu.
“Mẹ tôi cũng không thể mất mạng.”
Môi Chu Đức Vượng mấp máy, nhưng không nói được gì.
Chu Cảnh Minh đứng ở đầu ngõ, không bước vào.
Hắn mặc một chiếc áo khoác bình thường, không còn chiếc sơ mi phẳng phiu trước kia.
Vài ngày sau, nhà họ Chu phá tường sân.
Vẫn là chiếc máy xúc ấy.
Khi cánh tay sắt đập xuống, ngói lưu ly vỡ loảng xoảng đầy đất.
Người trong làng đứng vây quanh xem.
Có người nhỏ giọng nói:
“Biết thế này thì trước kia sao còn làm?”
Có người nói:
“Lần này nhà họ Lương cuối cùng cũng trút được cục tức.”
Mẹ tôi không đến xem.
Bà ở bệnh viện cùng bà nội tập phục hồi.
Bà nội đi vẫn chưa vững, mỗi bước đều phải vịn lan can.
Chuyên viên phục hồi bảo bà nhấc chân lên.
Bà nội nghiến răng nâng chân, sau đó hạ xuống.
Bố tôi đứng bên cạnh đếm:
“Một, hai, ba.”
Đếm đến mười, đầu bà nội đã đầy mồ hôi.
Bà đột nhiên nhìn bố tôi.
“Ao… cá…”
Bố tôi sững lại.
“Mẹ, không thể đào ao nữa.”
Bà nội gật đầu.
“Không… đào.”
Bà lại cố sức nói:
“Trồng… rau.”
Sau này, mảnh đất được lấp lại ấy thật sự được dùng để trồng rau.
Bố tôi làm thủ tục đăng ký với thôn theo đúng quy định, hỏi rõ mục đích sử dụng, san phẳng đất rồi gieo hạt rau xanh.
Lứa rau đầu tiên mọc lên, xanh mướt cả một khoảng.
Bà nội ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, nhìn đến bật cười.
Nhà họ Chu trả tiền thông qua việc thi hành án của tòa.
Ngày ba mươi nghìn tiền gốc và tiền lãi được chuyển vào thẻ của bố tôi, ông đóng học phí cho tôi trước, sau đó chuộc lại sợi dây chuyền vàng của mẹ.
Chủ tiệm cầm đồ vẫn nhớ mẹ tôi.
“Ôi, chuộc nhanh thật đấy.”
Mẹ tôi nhận sợi dây chuyền, ngón tay sờ lên móc khóa.
Sau khi về nhà, bà không đeo.
Bà đặt sợi dây chuyền vào trong túi vải đỏ của bà nội.
“Mẹ, chờ khi mẹ đi vững rồi, chúng ta lại đi làm một chiếc vòng.”
Bà nội cười, lắc đầu.
“Không… cần…”
Mẹ tôi hỏi:
“Tại sao?”
Bà nội nhìn vườn rau trong sân.
“Tiền… để… cho… Nguyệt Nguyệt.”
Mắt tôi lập tức nóng lên.
Chu Cảnh Minh rời khỏi làng vào mùa thu.
Hắn kéo một chiếc vali, đi dọc theo con đường làng ra ngoài.
Lần này không có ai lái xe đưa hắn đi.
Chu Đức Vượng đứng hút thuốc bên bức tường sân đã bị phá một nửa. Ngụy Phượng Lan ngồi trên ngưỡng cửa lau nước mắt.
Khi đi đến trước cửa nhà tôi, Chu Cảnh Minh dừng lại.
Bố tôi đang chuyển một sọt rau lên xe, chuẩn bị mang lên thị trấn bán.
Chu Cảnh Minh nhìn ông, giọng rất nhỏ.
“Chú Lương, lúc đó cháu thật sự cho rằng mình không sai.”
Bố tôi đặt sọt rau ngay ngắn.
“Bây giờ thì sao?”
Chu Cảnh Minh im lặng rất lâu.
“Bây giờ cũng đã muộn rồi.”
Bố tôi không nói gì.
Chu Cảnh Minh lại nhìn về phía bà nội đang ngồi dưới mái hiên.
Bà nội cũng nhìn thấy hắn.
Bà không mắng, cũng không vẫy tay.
Bà chỉ từ tốn xếp ngay ngắn từng chiếc lá rau trong lòng, rồi đặt vào giỏ tre.