Chương 4 - Mang Thai Giả Hay Tình Yêu Thật

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đừng nói linh tinh, ngày trọng đại thế này ai lại đem chuyện đùa ra làm, bên trong chắc chắn còn có thẻ ngân hàng.”

Mang theo tia hy vọng cuối cùng, tôi lật tung phong bao lên, cũng chẳng tìm thấy thẻ ngân hàng nào.

Tôi đột ngột quay đầu nhìn sang Trịnh Thành, nhưng anh ta căn bản không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Mẹ tôi thì thần sắc rất bình tĩnh, dường như đã đoán trước từ lâu.

Thậm chí bà còn cười nói: “Cha mẹ Trịnh Thành, mấy người có ý gì đây?”

Cha của Trịnh Thành lập tức sầm mặt, không đáp lại.

Mẹ của Trịnh Thành trên mặt gượng gạo nở nụ cười.

Bà quay đầu nhìn đám họ hàng, bạn bè đang hóng chuyện.

Rồi nắm lấy hai tay tôi, nơi cầm mảnh giấy, nói:

“Thông gia, hôm nay là ngày trọng đại của hai đứa nhỏ, có gì thì đợi làm xong nghi lễ rồi hãy nói.”

“Nhược Nhược, dì biết con là đứa trẻ ngoan, hiểu chuyện lại thông minh, dì từ trước đến nay vẫn luôn xem con như con gái ruột. Con với Tiểu Thành bên nhau bao năm không dễ dàng gì, đừng vì chút chuyện nhỏ này mà mất vui.”

Trịnh Thành cũng kéo tay tôi, khẽ giọng khuyên nhủ:

“Nhiều họ hàng, bạn bè đang nhìn đấy, lát nữa anh sẽ giải thích đàng hoàng với em.”

Tôi chỉ thấy buồn cười.

Nhớ lại lúc mẹ tôi nói nhà họ Trịnh rất thích tính toán, khi đó tôi còn phản bác bà.

Tôi đúng là một kẻ ngốc.

Bất chấp sự phản đối của cả nhà họ Trịnh, tôi mở mảnh giấy trong tay ra.

Chỉ thấy trên đó viết:

【Giấy nợ: Vương Xuân Tú nợ con dâu Nhược Nhược mười bảy vạn sính lễ, trả dần trong mười năm.】

Mẹ tôi không nhịn được, giật lấy tờ giấy nợ trong tay tôi, không thể tin nổi mà nhìn đi nhìn lại mấy lần.

“Vương Xuân Tú! Viết giấy nợ cho sính lễ, chuyện này cũng chỉ nhà mấy người làm ra được!”

“Mười bảy vạn còn chia mười năm trả hết, mấy người coi nhà chúng tôi là đồ ngốc à?”

Trong đám đông lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.

“Trời đất, tôi cũng mở rộng tầm mắt rồi.”

“Nhà họ Trịnh cũng đâu thiếu chút tiền đó, mà lại keo kiệt trong chuyện lớn như thế này, rốt cuộc là nghĩ gì vậy?”

“Nhà gái thì của hồi môn năm mươi vạn với sổ đỏ đều bày ra đó rồi, nhà họ Trịnh chẳng phải là muốn tay không bắt sói sao?”

Lần này mẹ của Trịnh Thành không cười nổi nữa.

Bà giả vờ lau nước mắt.

“Nhược Nhược, dì cũng hết cách thôi, con đòi mười tám vạn sính lễ thực sự quá cao, dì nghĩ chúng ta đi vay tiền thì còn phải trả lãi, không đáng. Dù sao sớm muộn gì chúng ta cũng là người một nhà, cứ coi như dì nợ con, con xem giấy nợ dì cũng viết rồi, chắc chắn sẽ không nuốt lời đâu.”

Mẹ tôi lúc đó nổi giận thật sự, xông tới trước mặt tôi định mắng thẳng.

Tôi ngăn mẹ mình lại, tự bước ra.

“Dì, lúc đầu mười tám vạn sính lễ là do chính bà đề ra, chúng tôi đâu có ép bà. Nếu bà thật sự không trả nổi thì cứ nói thẳng ra đi, sao vậy, vừa muốn giữ thể diện vừa muốn giữ lợi lộc, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế?”

Tôi chợt nghĩ tới điều gì, lại hỏi tiếp:

“Căn nhà đâu? Sính lễ thì là giấy nợ, căn nhà đó sẽ không phải cũng là giả chứ?”

Sắc mặt Trịnh Thành rất khó coi, anh ta ấp a ấp úng nói:

“Căn nhà chúng tôi cứ thuê trước đã, tôi sắp tích đủ tiền đặt cọc rồi.”

Tôi hít sâu một hơi, cố nén vị chua xót cuộn lên trong lòng, hỏi anh ta: “Trịnh Thành, mấy chuyện này ngay từ đầu anh đã biết đúng không?”

Trịnh Thành mặt tái nhợt, không nói một lời.

Nhưng không sao, tôi đã từ phản ứng của anh ta mà có được đáp án rồi.

Một lúc sau, Trịnh Thành mới lên tiếng:

“Nhược Nhược, chuyện này là nhà chúng tôi không đúng, không bàn bạc trước với em, nhưng chúng ta đều là người một nhà, tiền của bố mẹ anh chẳng phải cũng là tiền của chúng ta sao, từ túi bên này chuyển sang túi bên kia thì có ý nghĩa gì đâu? Em làm ầm lên như bây giờ, chẳng phải khiến ai cũng khó xử hay sao?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)