Chương 14 - Mang Thai Con Của Vai Phản Diện
Nếu như tôi và hắn không có sự vướng mắc của đứa bé, chỉ là tình cờ gặp gỡ trong đám đông, ánh mắt rung động trong quán cà phê, hay là giống như một cô gái nhỏ bẽn lẽn chạy đến xin phương thức liên lạc của hắn.
Chúng tôi có khác đi không?
Thôi bỏ đi, đừng nghĩ nữa, Hứa Lập Hằng là người mà tôi mãi mãi không thể với tới. Giả sử trong bụng tôi không có con của hắn, hắn có thích tôi không? Chúng tôi có gặp nhau không?
Đã thế hắn không thức giấc.
Vậy tôi sẽ cẩn thận ra ngoài một chút, chắc không đánh thức hắn đâu.
Mỗi bước đi đến cửa tôi đều ngoái lại nhìn xem Hứa Lập Hằng có tỉnh không, tôi sợ hắn đột nhiên tỉnh lại, tôi còn chẳng kịp phản ứng, nếu bị phát hiện tôi còn có thể biện cớ là đi vệ sinh hay gì đó.
Ra đến cửa thành công, nhẹ nhàng vặn tay nắm cửa, mở cửa ra, tôi thò người ra ngoài trước, rồi mới nhìn lại vào trong nhà.
Rất tốt, không đánh thức Hứa Lập Hằng.
Sau đó lại cẩn thận từng li từng tí đóng cửa lại, âm thanh khóa cửa kêu to đến mức khiến tim tôi đập thình thịch.
Tôi nhắm mắt lắng nghe xem có động tĩnh gì trong nhà không, dừng lại khoảng hai phút, không có động tĩnh, mới thở phào nhẹ nhõm đi thang máy xuống lầu.
Sắp đến cổng khu dân cư, tôi nhìn thấy bốt bảo vệ, tôi vui sướng tột độ, tung tăng chạy tới, khi còn cách bốt bảo vệ khoảng năm mươi mét, cổ áo tôi bị ai đó kéo giật lại, tôi ngã vào lòng một người, ngẩng đầu lên nhìn, là Hứa Lập Hằng.
Tôi vẫy vẫy tay, nở nụ cười gượng gạo: “Ây, trùng hợp ghê, anh cũng ra ngoài đi dạo à.”
“Đúng vậy, trùng hợp ghê, cô định đi đâu thế?”
“Trăng sáng quá trời, sao cũng sáng, ra ngoài ngắm cảnh.” Tôi chỉ tay lên bầu trời.
Bầu trời ngoại trừ một vì sao sáng rực rỡ, mặt trăng bị mây đen che khuất, cho dù không bị che thì mặt trăng cũng không hề tròn.
Tôi cười gượng: “Đi dạo, khó ngủ quá.”
“Cô đi thêm vài bước nữa là ra khỏi khu dân cư rồi đấy, ừm!”
Khuỷu tay tôi chống vào ngực hắn, đẩy hắn ra xa một chút, hùa theo: “Đấy chẳng phải là đi dạo đi dạo lại đến cổng khu dân cư rồi sao, ai bảo trùng hợp làm gì.”
“Nói thật!”
Tôi chột dạ lí nhí đáp: “Đồ ăn ngoài, khu dân cư không cho vào, tôi đành tự xuống lấy.”
“Ở đâu.”
“Bốt, bốt bảo vệ.” Tôi chỉ tay về hướng bốt bảo vệ.
Hùng hổ cái gì mà hùng hổ, tôi không phải vì đói nên muốn ăn chút gì đó sao.
“Đợi đó.” Hứa Lập Hằng nói xong, đi đến bốt bảo vệ xách hộp đồ ăn của tôi đến trước mặt, xách hộp đồ ăn lủng lẳng trước mắt tôi, nói: “Cái này phải không?”
Tôi nhìn lại hóa đơn đồ ăn ngoài, người nhận là anh Kiều, gật đầu nói: “Là của tôi, anh không được ném đi, tôi đói rồi.”
Hứa Lập Hằng một tay xách đồ ăn ngoài, một tay kéo tôi đi, miệng không ngừng càu nhàu: “Nửa đêm nửa hôm, một thai phụ như cô ra ngoài lấy đồ ăn ngoài, cô không sợ sao? Nhỡ đâu đạp phải vũng nước, cô trượt ngã thì làm thế nào.”
“Đói thì cô cứ nói, làm như tôi không cho cô ăn vậy.”
“Cô còn muốn ở một mình, cô xem cô một chút khả năng kiềm chế cũng không có, sinh ra một đứa trẻ cô nuôi thế nào. Cô tưởng cô còn có thể như lúc chưa mang thai sao?”
Sao Hứa Lập Hằng lại trở nên phiền phức như vậy, phụ nữ mang thai chứ có phải đồ sứ đâu, vận động bình thường là có thể mà.
Trên đường đi, Hứa Lập Hằng lải nhải không ngừng, đơn giản là kể lại toàn bộ thói quen sinh hoạt của tôi, còn hiểu rõ bản thân tôi hơn chính tôi.
Đến cửa nhà, tôi liền hỏi Hứa Lập Hằng: “Sao anh biết nhiều chuyện của tôi vậy.”
Hứa Lập Hằng vừa mở khóa vừa nói: “Tôi có phương thức liên lạc của đồng nghiệp cô, hỏi đấy.”
Đồng nghiệp? Chẳng lẽ là Văn Văn, chắc chắn là cô ấy, trong công ty tôi thân với cô ấy nhất.
Hứa Lập Hằng bước vào bật đèn, lại lấy cho tôi một đôi dép sạch sẽ ném xuống chân tôi, còn chủ động đưa cánh tay ra cho tôi vịn, tôi vịn vào tay hắn thay đôi dép sạch.