Chương 7 - Màn Tỏ Tình Đằng Sau
“Một thực tập sinh muốn dựa vào cái bụng để leo lên như cô có tư cách gì bóng gió ở đây, giả vờ làm nạn nhân?”
Dư luận lập tức đảo chiều.
“Trời đất! Cú đảo ngược kinh người! Hóa ra là trà xanh cao cấp!”
“Bị vả mặt đau thật đấy. Cầm giấy chứng nhận mang thai giả mà cũng muốn bước vào hào môn?”
“Thương vợ cả quá, bị loại người này tính kế.”
Điện thoại của Phó Ngôn Châu gọi đến đúng lúc màn náo loạn lên đến cao trào.
Giọng nói của anh ta không còn sự đe dọa và phẫn nộ như trước, mà tràn đầy mệt mỏi cùng một chút cầu xin khó nhận ra.
“Tư Huyền, em bảo họ dừng lại được không? Công ty sắp bị cô ta làm loạn tung lên rồi. Mấy khách hàng lớn đã gọi điện hỏi tình hình!”
“Nếu tiếp tục thế này, công ty sẽ xong đời!”
Anh ta không hề nhắc đến sự phản bội của mình, cũng không nhắc đến lời nói dối của Thẩm Nguyệt Khê.
Ngược lại, anh ta đang trách tôi phá hủy sự nghiệp của anh ta.
“Dừng lại?”
Tôi cười lạnh.
“Phó Ngôn Châu, chính anh đưa cô ta đến trước mặt tôi, cũng chính anh mặc kệ cô ta nhảy nhót gây chuyện bên ngoài.”
“Bây giờ anh lại muốn tôi dọn dẹp đống hỗn độn cho anh?”
“Cô ta chỉ là một con ngốc! Tôi đã bị cô ta hại thảm rồi!”
Phó Ngôn Châu gầm lên ở đầu bên kia.
“Kỷ Tư Huyền, rốt cuộc em muốn thế nào? Em làm như vậy chẳng phải vì đứa con năm đó sao? Đến bây giờ em vẫn còn trách anh, đúng không?”
8
Tiếng gầm của Phó Ngôn Châu ở đầu bên kia mang theo sự điên cuồng của một kẻ đã bị dồn đến đường cùng.
“Chẳng phải chỉ vì đứa con năm đó sao? Đến bây giờ em vẫn còn trách anh, đúng không?”
Tôi cầm điện thoại, gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm lúc này của anh ta.
Đó là vẻ mặt quen thuộc, ngang nhiên đẩy tất cả lỗi lầm lên người khác.
“Đúng, tôi trách anh.”
Giọng tôi bình tĩnh.
“Phó Ngôn Châu, tôi trách anh. Tôi trách anh đã hại chết con của chúng ta.”
Trong điện thoại truyền đến một tiếng cười khẩy, xen lẫn sự phẫn nộ không thể tin nổi.
“Kỷ Tư Huyền, em điên rồi! Đó chỉ là một tai nạn! Chính em không cẩn thận ngã từ cầu thang xuống, liên quan gì đến anh!”
“Tai nạn?”
Tôi nhẹ nhàng lặp lại hai chữ ấy, sau đó nói:
“Phó Ngôn Châu, anh đến nhà một chuyến. Chúng ta nói chuyện trực tiếp cho rõ ràng.”
“Có một số chuyện, nói qua điện thoại không đủ nghi thức.”
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.
Nửa tiếng sau, chuông cửa bị ấn liên tục đầy nóng nảy.
Tôi mở cửa, Phó Ngôn Châu lao vào.
Hai mắt anh ta đầy tơ máu, dáng vẻ vô cùng chật vật.
Rõ ràng anh ta vừa thoát khỏi cục diện rối ren ở công ty, đến áo khoác cũng không kịp mặc.
“Kỷ Tư Huyền, rốt cuộc em muốn làm gì? Nói cho rõ ràng! Đừng lấy đứa trẻ chưa kịp chào đời đó làm vũ khí công kích anh!”
Anh ta vừa vào đã chất vấn.
Tôi không để ý đến tiếng gầm của anh ta, quay người vào phòng làm việc lấy ra một chiếc điện thoại cũ.
Đó là chiếc điện thoại tôi dùng khi mang thai.
Sau này tôi vẫn luôn cất giữ, không sử dụng lại.
Tôi mở màn hình, vào album ảnh rồi đưa đến trước mặt Phó Ngôn Châu.
“Còn nhớ bức ảnh này không?”
Trên màn hình là một bức ảnh chụp tiệc sinh nhật.
Phía sau là phòng riêng KTV được trang trí tinh tế, ở giữa đặt một chiếc bánh sinh nhật khổng lồ.
Đầu Phó Ngôn Châu và Thẩm Nguyệt Khê dựa rất gần nhau.
Anh ta đang cúi đầu nghe cô ta nói gì đó.
Còn Thẩm Nguyệt Khê ngẩng khuôn mặt trong sáng vô tội lên, lợi dụng góc ánh sáng để hôn lên má anh ta.
Góc dưới bên phải bức ảnh có dấu ngày tháng rõ ràng.
Chính là ngày tôi sảy thai.
Con ngươi Phó Ngôn Châu lập tức co rút, giống như vừa bị rắn độc cắn.
“Em… tại sao em lại có bức ảnh này?”
Giọng anh ta khô khốc.
“Bất ngờ sao?”
Tôi nhìn anh ta, nói từng chữ:
“Chiều hôm đó, anh đi họp, để quên điện thoại ở nhà. Thẩm Nguyệt Khê dùng tài khoản của anh gửi bức ảnh này cho tôi.”