Chương 8 - Màn Thay Gả Và Lời Dối Trá
Thiếu niên kia gầy yếu, thoạt nhìn không lớn hơn ta bao nhiêu, mặt mũi lem nhem, chỉ có đôi mắt là trong sáng lạ thường.
Thời gian đã trễ, tỳ nữ đến đón chắc đang đứng đợi ngoài Quốc Tử Giám, ta sợ nàng về mách phụ thân, bèn nhét bánh bao và bạc vụn vào tay thiếu niên rồi vội vàng rời đi.
“Ăn đi, sạch sẽ đấy.”
Triệu Việt nhìn ta, tựa như biết ta đã nhớ lại ngày hôm đó:
“Ta lớn lên trong lãnh cung, năm ấy vừa tròn mười lăm, phụ hoàng sớm đã quên ta, bọn cung nhân khi dễ kẻ yếu, ngày ngày chèn ép.”
“Ta ăn không no, mặc chẳng ấm, các hoàng huynh thường lấy ta ra làm trò cười.”
“Nhưng sau ngày đó, phụ hoàng bỗng cho gọi ta đến gần. Ta được chuyển sang cung mới, có xiêm y mới, không còn đói nữa, cũng có phu tử dạy dỗ.”
Ta mơ hồ đoán được nguyên do.
Ngày ấy ta về trễ, tỳ nữ đã bẩm báo lại với phụ thân, ta vì chuyện đó bị đánh mấy trượng — cái giá của việc dám lên mặt với Tam hoàng tử.
Nghĩ đến nay, hẳn là phụ thân đã vì thế mà tâu với thiên tử điều gì.
“Các hoàng huynh khác tên đều có chữ ‘ngọc’, riêng ta là ‘Việt’ — vượt lễ là Việt.”
“Từ lúc sinh ra, ta chẳng có tên. Hôm ấy phụ hoàng nhớ đến ta, liền ban cho cái tên này.”
“Nhưng cái tên ấy lại là một lời cảnh cáo, rằng ta không được học theo mẫu phi — một cung nữ leo giường, bởi ngay cả sự tồn tại của ta cũng là thứ vượt phép.”
Triệu Việt hơi ngừng, như đang cố gắng thở, rồi đau đớn co người lại, nắm tay ta thật chặt, máu tươi nhớp nháp len vào từng kẽ ngón tay.
“…A Doanh, ta thật sự rất hận.”
“Hận vì sao giữa ta và nàng lại cách nhau trời vực? Hận vì sao ông trời chỉ bất công với một mình ta? Hận vì sao người có hôn ước với nàng lại không phải là ta?”
Khoé mắt hắn ứa lệ, thấm vào tóc mai, lực đạo nơi tay như muốn đem ta hoà vào xương tủy.
Ta bỗng dưng thấy mông lung.
“Nhưng rồi ta lại không hận nữa.”
Hắn mỉm cười, chạm nhẹ lên ngực ta.
“Vì ta biết, nàng vĩnh viễn không thể quên được ta.”
Trời từng ban cho hắn hai lần ân sủng.
Một là năm hắn mười lăm tuổi, gặp được vị thần đã cứu hắn thoát khỏi khốn cảnh.
Lần hai, là ngày thành thân của nàng, người từng đính hôn cùng nàng trúng độc, phế bỏ đôi chân.
Vì vậy hắn đánh cắp ba năm bên nàng.
Nhưng có lẽ, ngay từ đầu đã là sai lầm.
Giữa họ bắt đầu bằng một lời dối trá, dẫu tính toán đến đâu, thứ trộm được cuối cùng cũng sẽ mất đi.
Bọn họ, chung quy không có kết cục tốt.
Hắn hiểu.
Nên khi cây trâm kia đâm đến, hắn rõ ràng có thể né tránh, lại chẳng né.
Không rõ đã ngồi trong khoang thuyền bao lâu, lâu đến mức bên ngoài có người nhịn không được cất tiếng hỏi.
Ta buông tay, lau đi giọt lệ lạnh lẽo trên mặt hắn, lặng lẽ đứng dậy.
Bước ra khỏi khoang, chiếc ô rơi bên mạn thuyền vẫn còn nằm nguyên tại chỗ, ta không nhặt.
Gió lớn, mưa dồn dập.
Mặc cho từng giọt mưa to như hạt đậu táp thẳng vào mặt, khiến ta tỉnh táo.
…Tỉnh táo hơn bao giờ hết.
14
Trên đường trở về Cố phủ, xe ngựa đối diện gặp hai vị tăng nhân.
Tăng nhân từ hòa, chắp tay xin một bát nước uống.
Ta sai hạ nhân lấy nước cho họ, trong lúc đợi, bỗng nghe vị lão tăng đang kể chuyện cho tiểu sa di nghe.
“Có một thí chủ cố chấp, ôm xác thê tử đã mất, ngày ngày quỳ lạy trước Phật, khẩn cầu được làm lại một lần.”
“Phật nói, từng có người thay hắn khắc tên lên bia Trường Sinh. Đợi hắn chết đi, có lẽ sẽ được sống lại từ đầu.”
Tiểu sa di tò mò hỏi: “Vậy hắn có thật được làm lại không?”
Vị lão tăng từ bi gật đầu.
Bia Trường Sinh linh nghiệm, người kia cầu chết đủ đường không được, cuối cùng dùng đá nhọn tự tay gạch bỏ tên khắc trên bia, máu nhuộm cả lòng bàn tay.
Lúc ấy có người hỏi:
“Đây là sợi dây duyên phận cuối cùng giữa ngươi và nàng. Trăm năm sau, hai người vẫn có thể tương ngộ. Ngươi không giữ lại sao?”
Người kia thoáng sững sờ, rồi nói:
“Không, ta muốn sớm gặp lại nàng.”
Hàng mi ta khẽ run.
Tiểu sa di lại hỏi: “Vậy sau đó thì sao?”
“Sau đó,” vị tăng nhân mỉm cười, “vị phu nhân ấy… cũng được làm lại.”
Lão tăng như cảm nhận được ánh mắt ta, khẽ thi lễ, cười từ tốn nói:
“Không cần mang theo danh ô nhục nữa, mọi thứ… đều sẽ bắt đầu lại từ đầu.”
Ta chợt hiểu vì sao thấy ông quen mặt.
Bởi vì ta từng gặp qua ông.
Khi ấy Tịch Không đại sư đến thượng kinh, ta mơ mơ hồ hồ nghe ông nói với Triệu Việt:
“Duyên tận thì buông, chớ nên cưỡng cầu.”
Ta từng thành tâm khắc tên một người lên bia Trường Sinh.
Từng quỳ gối trước Phật, cầu cho người ấy bình an thuận lợi, sống lâu trăm tuổi.
Chỉ là, tên trên bia Trường Sinh… lại chẳng có lấy trường sinh.
Người từng lập lời thề năm xưa, cũng đã mỗi kẻ một phương, chẳng còn như trước nữa.
Từ xa truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập, ta giật mình hoàn hồn, nhưng ngoảnh lại thì đã chẳng thấy bóng dáng Tịch Không đại sư đâu nữa.
Chỉ có một thân ảnh nhỏ bé đang ngày một tiến lại gần, cuối cùng thậm chí ngã nhào khỏi ngựa, lăn lộn giữa bùn đất, vậy mà vẫn cố gắng bò về phía ta — cố chấp đến mức khiến người đau lòng.
Ta gần như nhào đến, đỡ lấy Cố Lâm Hiến.
Giờ khắc này, hắn cũng không còn để tâm ánh mắt thiên hạ nhìn đôi chân tàn tật của mình nữa.
Hắn nắm chặt tay ta, nhìn ta thật kỹ, rồi hung hăng ôm chặt lấy ta, cắn răng nói:
“Nàng thật là điên rồi.”
Ta cố ý xuất phủ hôm nay, lấy thân làm mồi, ngay cả Cố Lâm Hiến cũng không biết kế hoạch từ trước.
Thế nhưng, nhìn góc áo hắn vấy đầy bùn đất, ta lại khẽ mở miệng:
“Cố Lâm Hiến, hãy đi Nam Cương đi.”
Hắn hơi sững lại.
Ta giả vờ oán trách: “Ngươi nặng quá, ta đỡ không nổi.”
“Ta là người thiếu kiên nhẫn, cùng lắm chỉ dìu ngươi đi vài bước. Ta vẫn muốn… thấy ngươi tự mình đứng trước mặt ta.”
Hắn nhìn ta một lúc, khàn giọng đáp: “Được.”
Ta dìu hắn đứng dậy, không biết từ khi nào mưa đã tạnh, trăng sao thưa thớt, soi xuống những vũng nước đọng trên nền đất ướt mềm, và cả con đường lầy lội kéo dài trước mắt.
Vậy là ta biết—
Ngày mai, ắt sẽ là một ngày nắng đẹp.
(Hết)