Chương 9 - Màn Sương Che Đậy
Họ sợ bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào trong vở kịch lớn nhất năm này.
Sắc mặt lãnh đạo nhà trường đã đen như đáy nồi.
“Không ra thể thống gì! Đúng là làm loạn!”
Một phó hiệu trưởng đập bàn đứng dậy:
“Bảo vệ! Đưa cô ta xuống!”
Mấy nhân viên bảo vệ lập tức xông lên sân khấu.
Tôi không phản kháng.
Tôi vứt micro xuống. Trước khi họ bắt lấy tôi, tôi nhìn Thẩm Nhu đang ngây ra như tượng đá bên dưới.
“Cô Thẩm.”
Tôi nở với cô ta một nụ cười rạng rỡ:
“Quên nói cho cô biết, vừa rồi tôi đã nộp đơn kiện lên tòa án, tố cáo cô phạm tội trùng hôn.”
Nếu tất cả những chuyện trước đó chỉ khiến cô ta mất hết thể diện thì câu cuối cùng này chính là cọng rơm cuối cùng đè bẹp cô ta.
Mấy chữ “tội trùng hôn” khiến cơ thể cô ta chao đảo dữ dội.
Đứa bé trong lòng bị kinh động, phát ra tiếng khóc vang dội.
Cô ta và đứa con của mình sẽ mãi mãi phải mang theo dấu ấn nhục nhã này.
Tôi bị hai nhân viên bảo vệ giữ hai bên, đưa xuống khỏi sân khấu.
Khi đi ngang qua Cố Ngôn, tôi dừng bước, nghiêng đầu.
Bên tai anh, tôi nhẹ nhàng nói bằng giọng chỉ hai chúng tôi mới nghe được:
“Cố Ngôn, chẳng phải anh nói anh nợ cô ta sao?”
“Bây giờ, anh hãy dùng sự thân bại danh liệt của mình để trả đi.”
Cơ thể anh mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
11
Tôi bị đưa đến phòng bảo vệ của trường.
Nhưng không bao lâu sau, tôi đã được thả ra.
Bởi vì chuyện đã trở nên quá lớn.
Buổi lễ trao giải “đặc sắc tuyệt vời” kia đã bị người ta quay lại toàn bộ quá trình rồi đăng lên mạng.
#Hai bộ mặt của Học giả trẻ xuất sắc, Giáo sư Cố Ngôn#
#Đát Kỷ học thuật và người vợ hợp pháp#
#Màn chính thất xử lý tiểu tam mạnh nhất năm#
Từng tiêu đề chói mắt lập tức làm bùng nổ toàn bộ mạng xã hội.
Tốc độ dư luận lên men vượt xa tưởng tượng của tất cả mọi người.
Để tự bảo vệ mình, nhà trường lập tức thành lập tổ điều tra.
Kết quả nhanh chóng được công bố.
Danh hiệu “Học giả trẻ xuất sắc” của Cố Ngôn bị thu hồi, tất cả vinh dự học thuật bị tước bỏ, đồng thời anh bị nhà trường trực tiếp sa thải.
Sự nghiệp học thuật của anh hoàn toàn khép lại.
Còn Thẩm Nhu cũng bị đơn vị nơi cô ta công tác đình chỉ để điều tra.
Nhà họ Cố trở thành trò cười lớn nhất toàn thành phố.
Nghe nói bố Cố Ngôn không chịu nổi kích động, tức đến mức bị đột quỵ, phải nhập viện.
Còn Cố Ngôn và Thẩm Nhu cũng vì tài sản và quyền nuôi dưỡng đứa trẻ mà cãi nhau không thể giải quyết, chó cắn chó, rối ren khắp nơi.
Những chuyện này đều do Tiểu Lưu kể lại cho tôi sau đó.
Cậu ấy gửi tin nhắn, lời lẽ đầy kính sợ và áy náy.
Tôi không trả lời.
Vụ kiện ly hôn giữa tôi và Cố Ngôn diễn ra vô cùng thuận lợi.
Bởi vì có bằng chứng xác thực, cộng thêm việc anh ngoại tình trong thời kỳ hôn nhân và có con gái riêng, thuộc bên có lỗi nghiêm trọng.
Tòa án phán quyết căn nhà được mua sau khi kết hôn đứng tên anh sẽ thuộc về tôi.
Đồng thời anh còn phải trả cho tôi một khoản bồi thường tổn thất tinh thần rất lớn.
Tôi cầm bản phán quyết, bước ra khỏi tòa án.
Bầu trời rất xanh ánh nắng rất đẹp.
Tôi gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, con tốt nghiệp rồi.”
Mẹ tôi khóc ở đầu bên kia điện thoại.
Bà không hỏi bất cứ điều gì, chỉ nói một câu:
“Về đi, Tĩnh Tĩnh. Mẹ nấu đồ ăn ngon cho con.”
Tôi bán căn nhà ấy, mang theo tất cả những thứ mình xứng đáng nhận được, rời khỏi thành phố tôi từng yêu và cũng từng hận này.
Tôi không trở về quê mà lựa chọn một thành phố biển đầy nắng để bắt đầu lại.
Tôi dùng số tiền ấy mở một quán cà phê nhỏ. Qua cửa sổ có thể nhìn thấy biển xanh bao la.
Tôi không còn tiếp xúc với những dữ liệu và mô hình phức tạp nữa. Mỗi ngày chỉ pha cà phê, đọc sách, lắng nghe tiếng sóng biển.
Cuộc sống bình lặng và an yên.
Đôi khi, dưới ánh nắng buổi chiều, tôi sẽ nhớ đến Cố Ngôn.
Nhớ đến dáng vẻ đầy sức sống của anh trên bục diễn thuyết khi chúng tôi mới gặp nhau.
Nhớ đến nụ cười thỏa mãn lần đầu tiên anh ăn món ăn tôi nấu sau khi chúng tôi đăng ký kết hôn.
Cũng nhớ ánh mắt lạnh lùng và khinh thường của anh khi bảo vệ một người phụ nữ khác trong phòng bệnh.
Yêu và hận đều đã trở nên mơ hồ.
Anh giống như một màn pháo hoa rực rỡ nhưng bẩn thỉu tôi từng nhìn thấy trên hành trình cuộc đời.
Khi pháo hoa nở rộ, nó làm đôi mắt tôi mê muội.
Sau khi tắt đi, chỉ còn lại một vùng hỗn độn.
Nhưng cuối cùng tất cả đều đã qua.
Gió sẽ thổi tan những tro bụi ấy.
Còn tôi sẽ tiếp tục cuộc đời mình dưới ánh mặt trời.
Một ngày nọ, có một vị khách hỏi tôi tại sao quán cà phê lại có tên là “Tái Sinh”.
Tôi mỉm cười, mang đến cho người đó một cốc latte vừa pha xong, hình vẽ trên bọt sữa là một mặt trời nhỏ.
“Bởi vì chỉ khi từ biệt người sai, chúng ta mới có thể gặp được người đúng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên mặt biển, một chiếc thuyền buồm màu trắng đang cưỡi gió rẽ sóng, tiến về phương xa.