Chương 10 - Màn Kịch Đau Thương
Ban giám hiệu, cô chủ nhiệm và các giáo viên bộ môn của tôi ngay lập tức đăng bài công khai trên tài khoản chính thức của trường, trực tiếp giúp tôi làm rõ và bác bỏ tin đồn.
Bài viết có lời lẽ nghiêm túc, mạch lạc rõ ràng, còn đính kèm giấy xác nhận chính thức có đóng dấu của nhà trường.
Các thầy cô công khai làm chứng.
Tôi có thành tích học tập nhiều năm liền đứng trong nhóm đầu toàn khối, phẩm chất đoan chính.
Vào thời điểm quan trọng nhất của năm cuối cấp, bố mẹ và chị gái tôi đột nhiên nói dối rằng đã qua đời vì tai nạn, âm thầm bán nhà, ôm hết tiền tiết kiệm ra ngoài du lịch, bỏ lại tôi một mình không nhà để về.
Cô chủ nhiệm nói:
“Chính tôi là người đưa em ấy đi làm thủ tục. Khi đó thông tin tôi nhận được là cả nhà em ấy gặp tai nạn qua đời, mọi quy trình đều hợp lý hợp lệ.”
“Sao lại có phụ huynh nào bỏ mặc con trong năm cuối cấp, đến khi mọi chuyện thuận lợi rồi mới nhảy ra?”
“Em ấy có thể thi được điểm cao hoàn toàn là nhờ tự mình ngày đêm khổ học, bỏ ra nhiều nỗ lực hơn người khác rất nhiều.”
Nhà trường còn đồng thời công bố hồ sơ hỗ trợ khó khăn của tôi, thông báo miễn học phí, dòng tiền trợ cấp thẻ ăn, bảng xếp hạng các kỳ thi trước đây.
Tài khoản chính thức đứng ra, chứng cứ đầy đủ, độ tin cậy cực cao.
Bài viết vừa đăng đã lập tức làm bùng nổ mạng xã hội.
Những cư dân mạng vốn theo đám đông chửi mắng tôi đều sững sờ. Sau khi đọc kỹ toàn bộ tuyên bố và bằng chứng kèm theo, họ mới phát hiện mình bị màn bán thảm của một nhà ba người lừa xoay vòng.
Dư luận lập tức đảo chiều.
Cư dân mạng lần lượt xin lỗi, quay đầu tràn vào tài khoản của ba người kia phẫn nộ mắng:
“Thì ra là bố mẹ sai trước, bỏ con gái học cuối cấp để tự mình đi hưởng thụ!”
“Chính mình giả chết ôm tiền bỏ trốn, giờ còn dám bạo lực mạng con mình? Da mặt dày thật đấy!”
“Cô gái đáng thương quá, gặp phải gia đình như thế.”
“Ủng hộ cô gái truy cứu trách nhiệm bịa đặt, phải nghiêm trị loại người đổi trắng thay đen này!”
Bố mẹ và chị gái tôi vốn còn đang trốn sau màn hình.
Khoảnh khắc nhìn thấy nhà trường đăng bài chính thức, dư luận trên toàn mạng hoàn toàn đảo chiều, cả ba người lập tức choáng váng.
13
Tôi không im lặng nữa.
Sau khisắp xếp đầy đủ toàn bộ tài liệu đã lưu lại, tôi đăng một bài viết dài trên tài khoản mạng xã hội của mình, kèm theo những ảnh chụp bằng chứng rõ ràng và đầy đủ.
Tôi bình tĩnh viết lại tất cả những gì đã trải qua.
Từ chuyện từ nhỏ đến lớn, tôi phải gánh toàn bộ việc nhà, bị bố mẹ thiên vị không giới hạn.
Cho đến năm cuối cấp, bố mẹ giả chết để bỏ lại tôi, “gánh nặng” của họ, còn bản thân thì ở ngoài vui vẻ hưởng thụ.
Sau biến cố, chính các cô hàng xóm mềm lòng giúp đỡ tôi, dì út lén nhét cho tôi hai nghìn tệ để tôi vượt qua giai đoạn khó khăn.
Tôi đi đúng quy trình niêm yết mất tích công khai, hợp pháp làm thủ tục xóa hộ khẩu, xin trợ cấp trẻ mồ côi. Tôi dựa vào trợ cấp, dựa vào việc trường miễn giảm học phí, dựa vào thầy cô kèm riêng miễn phí, rồi bằng nỗ lực của chính mình thi được 703 điểm.
Tôi đính kèm thủ tục xóa hộ khẩu hợp lệ, cùng hồ sơ niêm yết công khai ba tháng về việc mất tích.
“Trước khi xóa hộ khẩu có thời gian niêm yết công khai ba tháng. Trong suốt ba tháng đó, họ chưa từng tìm đến tôi. Tôi thật sự không biết, hóa ra họ lại lừa tôi.”
Cuối cùng, tôi chỉ viết một đoạn:
Tôi chưa từng bỏ rơi người thân.
Là họ bỏ rơi tôi trước.
Nếu có thể, ai lại muốn mình trở thành trẻ mồ côi chứ?
Bài viết vừa đăng đã lập tức được chia sẻ với tốc độ chóng mặt.
Những dòng chữ chân thực khiến vô số cư dân mạng cay mắt.
Những người trước đó còn nghi ngờ tôi lần lượt xin lỗi tràn màn hình.
“Đọc xong nước mắt rơi luôn, cô gái này khổ quá.”