Chương 11 - Mái Nhà Không Cần Tôi
Sau này người chị đó được nhận nuôi, tôi không bao giờ gặp lại chị ấy nữa.
Buổi tối, bọn trẻ đều đã ngủ.
Tôi mở máy tính xách tay, bắt đầu viết cuốn tiểu thuyết mới.
Là cuốn thứ ba.
Cuốn này kể về một cô gái đi qua một con đường rất xa, cuối cùng tìm được nơi thuộc về mình.
Tiếng ve ngoài kia từng đợt truyền vào.
Trên bệ cửa sổ có đốt một khoanh nhang muỗi, mùi hơi sặc nhưng khiến người ta an tâm.
Đến cuối tháng bảy, tôi biết chuyện nhà họ Trịnh từ miệng cô Lâm.
Cô gọi điện tới, nói trường đã nghỉ hè, hỏi tôi sống ở đây có tốt không.
Đang trò chuyện, cô đột nhiên nhắc đến nhà họ Trịnh.
“Đúng rồi, điểm thi đại học đã có. Trịnh Viện Viện lớp em thi hỏng rồi.”
“Hình như phát huy thất thường, đến điểm sàn đại học chính quy cũng không đạt.”
“Bên nhà họ Trịnh… nghe nói đang tìm cách nhờ quan hệ, xem có thể học một trường đại học tư thục hạng ba hay không.”
Tôi cầm điện thoại, không nói gì.
“Viên Mãn?”
“Em đang nghe.”
“Em… không quan tâm sao?”
“Cô Lâm.”
Tôi nói:
“Em và nhà họ Trịnh đã không còn quan hệ gì nữa.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Cô Lâm thở dài, lại nói thêm một câu.
“Sau đó nhà họ Trịnh chê học lại mất mặt, nên cho cô ta đến tỉnh khác học một trường cao đẳng.”
Khi nói lời này, giọng cô không có vẻ vui mừng trước bất hạnh của người khác, chỉ đơn thuần thuật lại sự việc.
“Vâng, em biết rồi.”
“Còn nữa, bố mẹ em… ông Trịnh và bà Khâu đã đến tìm cô mấy lần, hỏi thăm em đang ở đâu.”
“Cô Lâm.”
“Ừ?”
“Cô đừng nói với họ.”
Cô Lâm im lặng một lúc rồi nói một chữ.
“Được.”
Cúp điện thoại, tôi đứng trong sân nhìn cây hòe già.
Gió đêm thổi từ chân núi tới, lá cây xào xạc.
Tôi đột nhiên nhớ đến ngày lần đầu tiên bước vào cổng nhà họ Trịnh một năm trước.
Khi ấy tôi nhìn căn biệt thự, nhìn ánh đèn trong biệt thự, trong lòng nghĩ mình cũng có nhà rồi.
Bây giờ nhớ lại ngày đó, tôi chỉ cảm thấy đèn trong căn biệt thự ấy dù sáng đến đâu cũng không liên quan đến tôi.
Nhà của tôi là tòa nhà cũ này, là cây hòe già này, là tiếng đọc sách của những đứa trẻ trong sân.
Còn có đôi tay thô ráp của bà Viên và những vết dầu không thể giặt sạch trên tạp dề của dì Trương.
Tháng tám, tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị đến Bắc Kinh nhập học.
Bà Viên đứng trước cửa tiễn tôi, mắt đỏ hoe.
“Đến nơi phải gọi điện cho bà.”
“Vâng.”
“Đừng tiếc tiền, bà đã để dành tiền cho cháu.”
“Bà Viên, cháu có tiền, cháu thật sự có tiền.”
Tôi lấy một phong bì trong túi ra, nhét vào tay bà.
“Đây là tiền cho cô nhi viện, không nhiều, mười lăm nghìn tệ.”
“Cháu lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?!”
“Viết tiểu thuyết kiếm được.”
Tôi cười.
“Bà yên tâm, sau này còn có nhiều hơn nữa.”
Bà Viên cầm phong bì, nước mắt lập tức rơi xuống.
Bà ôm tôi thật chặt, sau đó buông ra, đẩy tôi một cái.
“Đi đi, đừng lỡ xe.”
Tôi lên xe, thò đầu ra ngoài cửa sổ, nhìn bóng dáng bà càng lúc càng xa.
Tòa nhà cũ và cây hòe già cũng dần dần biến thành một chấm nhỏ.
Nhưng lần này, tôi không khóc.
Bởi vì tôi biết mình sẽ trở về.
Đây không phải là rời đi, mà là xuất phát.
Mà xuất phát là để có thể trở về tốt đẹp hơn.