Chương 1 - Mái Ấm Giả Dối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Sau kỳ thi đại học, tôi cầm giấy xác nhận hộ nghèo lên thành phố làm hồ sơ vay vốn sinh viên.

Nhân viên chỉ liếc qua rồi lạnh lùng từ chối:

“Còn trẻ mà đã học trò giả nghèo để lừa tiền vay à? Nhà em thu nhập cao như vậy, thiếu gì mấy chục triệu?”

Tôi cứ tưởng có nhầm lẫn, cho đến khi cô ấy đẩy hồ sơ ra trước mặt tôi.

“Ba mẹ em đứng tên một căn biệt thự độc lập trị giá hơn hai mươi triệu tệ ngay trung tâm thành phố. Em trai em học trường quốc tế, học phí một năm tám trăm nghìn tệ.”

“Gia cảnh như thế, em lấy tư cách gì để xin vay vốn sinh viên?”

Tôi chết lặng tại chỗ.

Từ nhỏ, tôi lớn lên nhờ cơm nhà hàng xóm, làm con gái của một hộ nghèo đặc biệt suốt mười tám năm.

Vậy mà tôi không hề biết ba mẹ mình đã có một mái ấm khác ở thành phố từ lâu.

Chương 1

Sau kỳ thi đại học, tôi cầm giấy xác nhận hộ nghèo lên thành phố làm hồ sơ vay vốn sinh viên.

Nhân viên chỉ liếc qua rồi lạnh lùng từ chối:

“Còn trẻ mà đã học trò giả nghèo để lừa tiền vay à? Nhà em thu nhập cao như vậy, thiếu gì mấy chục triệu?”

Tôi cứ tưởng có nhầm lẫn, vội đưa lại giấy xác nhận.

“Cô ơi, đây là giấy có dấu đỏ của ủy ban thôn. Cô xem lại giúp cháu được không ạ? Có khi hệ thống bị nhầm?”

Nhân viên ngẩng lên nhìn tôi, giọng nhạt như nước lã:

“Thông tin trên hệ thống còn giả được à? Đừng tưởng ba mẹ em tách hộ khẩu riêng cho em ở quê thì em có thể đến đây diễn vai đáng thương để lừa người khác.”

Vừa dứt lời, những ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn về phía tôi như kim châm.

Tiếng xì xào vang lên không ngớt.

“Nhìn con bé hiền lành vậy mà không ngờ mặt dày đi làm chuyện thiếu đạo đức thế.”

“Đừng làm ảnh hưởng người khác nữa, tránh ra đi!”

Mặt tôi nóng bừng, tai cũng đỏ rát.

Ở quầy tiếp nhận, nhân viên đã gọi người tiếp theo, chẳng buồn nhìn tôi thêm lần nào.

Tim tôi chìm xuống.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể quay người rời khỏi sảnh.

Nắng tháng bảy hắt xuống người bỏng rát.

Vậy mà tôi thấy lạnh đến run lên.

Tôi là một trong rất nhiều đứa trẻ bị bỏ lại ở vùng núi.

Từ khi có ký ức, số ngày được ở cạnh ba mẹ có lẽ đếm trên đầu ngón tay.

Đêm giao thừa, nhà người ta quây quần đón năm mới, còn tôi chỉ một mình ngồi trong căn nhà đất cũ kỹ, nghe tiếng pháo nổ xa xa rồi ngẩn người.

Suốt những năm qua mỗi lần tôi nói muốn lên thành phố tìm ba mẹ, họ đều lấy lý do để gạt đi.

“Con gái à, phòng ba mẹ thuê trong thành phố bé lắm, quay người còn khó. Con lên cũng không có chỗ ở đâu.”

“Con cứ học cho tốt. Sau này thi đậu đại học tốt, ba mẹ sẽ đổi sang chỗ rộng hơn rồi đón con lên ở cùng.”

Vì câu nói ấy, tôi chưa từng dám lười biếng.

Tôi học đến quên ăn quên ngủ, chỉ sợ phụ lòng mong đợi của ba mẹ.

Ngày giấy báo trúng tuyển gửi về, tôi đã ôm nó khóc rất lâu.

Tôi nghĩ, cuối cùng thì cả nhà cũng không cần chia xa nữa.

Nhưng bây giờ, cầm trên tay tờ giấy báo nặng trĩu ấy, tôi không còn thấy vui nữa.

Trên đường ra bến xe về quê, điện thoại tôi reo.

Là mẹ gọi.

Tôi sững người mấy giây rồi mới bấm nghe.

“Thanh à, chuyện học phí con đừng lo.”

“Con thi đậu trường tốt như vậy, ba mẹ dù phải bán hết đồ cũng sẽ cho con đi học. Con đừng áp lực quá.”

Giọng mẹ bên kia vẫn dịu dàng, thân thiết như mọi khi.

Những lời đáng lẽ phải khiến tôi ấm lòng, lúc này lại làm tôi thấy lòng mình như bị xé làm đôi.

Tôi cố giữ bình tĩnh, dè dặt hỏi:

“Mẹ, vậy sau khi con lên đại học, con có thể sống cùng mẹ… với ba được không?”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Giọng mẹ trầm xuống:

“Thật ra mẹ gọi cũng để nói với con chuyện này. Sang năm công trình của ba con phải chuyển sang tỉnh khác, hợp đồng kéo dài bốn năm.”

Mẹ ngừng lại rồi nói thêm:

“Chuyện đó chưa gấp đâu. Đợi con tốt nghiệp đại học rồi nhà mình lại…”

“Mẹ.”

Tôi cắt lời bà.

“Hôm nay con có thể đến tìm ba mẹ không?”

Lần này, mẹ im lặng lâu hơn.

Một lúc sau bà mới khàn giọng nói:

“Con gái, mấy hôm nay xưởng của mẹ tăng ca đêm liên tục. Ban ngày mẹ phải ngủ bù, thật sự không chăm con được.”

“Con đi xa như vậy vừa mệt vừa tốn tiền, đừng vất vả nữa.”

Lại là những lời quen thuộc ấy.

Tôi không biết mình đang thất vọng, hay chỉ là đã quá quen với việc nhượng bộ.

Tôi khẽ đáp:

“Vâng. Vậy con không làm phiền ba mẹ nữa.”

Cúp máy xong, tôi không đi về phía bến xe.

Tôi rẽ sang đồn công an gần nhất, đặt sổ hộ khẩu lên quầy.

“Làm phiền anh chị giúp em hủy cuốn này. Em muốn tách hộ khẩu.”

Lời hứa mà tôi chờ đợi hơn mười năm, cuối cùng tôi cũng hiểu ra.

Hóa ra từ đầu đến cuối, tôi chỉ là gánh nặng mà ba mẹ muốn bỏ lại.

Lần này, tôi không muốn chờ nữa.

Chương 2

Khoảnh khắc con dấu được đóng xuống, lòng tôi bỗng nhẹ đi rất nhiều.

Làm xong thủ tục, nghĩ đến khoản học phí vẫn chưa có chỗ dựa, tôi tìm đến một khách sạn đang tuyển nhân viên thời vụ.

Sau một tuần nhận việc, hôm đó tôi đang rửa bát trong bếp thì bị quản lý gọi lên văn phòng.

“Hôm nay chủ tịch tập đoàn Hứa Thị tổ chức sinh nhật cho con trai ở đây. Bếp chỉ cần giữ lại hai người, em ra sảnh phụ phục vụ.”

Tôi thay đồng phục phục vụ, đeo khẩu trang, bưng chiếc bánh sinh nhật đặt riêng vào phòng tiệc.

Nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc ở bàn chính, máu trong người tôi như đông lại.

Trong trí nhớ của tôi, ba lúc nào cũng mặc bộ đồ công nhân xám xịt, tóc đã điểm bạc, dáng vẻ mệt mỏi vì công trường.

Nhưng lúc này, ông mặc vest phẳng phiu, tóc mai bạc được chải gọn gàng.

Mẹ ngồi bên cạnh ông, trang điểm tinh tế, nụ cười rạng rỡ.

Hai người họ ôm sát một cậu bé khoảng tám, chín tuổi, hạnh phúc như một gia đình hoàn hảo.

Nhìn cảnh đầm ấm trước mắt, tim tôi thắt lại từng cơn như bị một bàn tay bóp nghẹt.

Giây tiếp theo, chiếc đĩa trên tay tôi rơi xuống sàn.

Tiếng vỡ chói tai khiến tất cả mọi người trong phòng đồng loạt quay lại.

Mẹ cau mày, giọng đầy mất kiên nhẫn:

“Bưng cái đĩa cũng không xong, cô làm việc kiểu gì vậy?”

“Cái bánh này tôi đặt riêng từ đầu bếp bánh hạng nhất, hơn sáu mươi nghìn tệ một cái. Bây giờ cô làm hỏng hết rồi!”

Quản lý thấy vậy vội chạy tới cười xòa:

“Xin lỗi bà Hứa, con bé này là sinh viên nghèo từ vùng núi lên, chân tay vụng về, chắc không cố ý đâu ạ. Mong bà bớt giận…”

“Vùng núi?”

Nghe vậy, mẹ hơi khựng lại.

Ánh mắt bà lại rơi xuống người tôi.

Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới, khóe môi trễ xuống.

“Thảo nào nhìn đã thấy quê mùa nghèo hèn. Quản lý Trương, hôm nay là ngày quan trọng của Tiểu Bảo nhà tôi, sao anh dám đưa loại người nào cũng vào phục vụ?”

Ba cũng phẩy tay, lông mày nhíu chặt:

“Được rồi, mau đổi người khác đi. Ngày quan trọng như thế này tuyệt đối không được xảy ra thêm sai sót.”

Những lời cay nghiệt ấy, từng chữ đều như dao đâm vào tim tôi.

Tôi chưa từng nghĩ ba mẹ dịu dàng trong ký ức lại có thể mang gương mặt đáng sợ như vậy.

Tôi càng không ngờ, con gái ruột đang đứng ngay trước mặt họ, mà ánh mắt họ vẫn lạnh lùng như nhìn một người xa lạ.

Nhưng tôi nhớ rất rõ.

Dù đã mười năm không gặp, mỗi năm vào sinh nhật, tôi đều đến tiệm ảnh trong thị trấn chụp một tấm hình rồi gửi cho ba mẹ.

Tôi sợ họ quên mất mặt tôi.

Sợ họ bận rộn ngoài kia đến mức quên rằng ở quê vẫn còn một đứa con gái.

Hóa ra những bức ảnh gửi đi ấy, chẳng có tấm nào thật sự đến được tay họ.

Khi tôi còn đứng ngẩn ra, quản lý giật mạnh cánh tay tôi.

“Còn đứng đó làm gì? Mau cút xuống!”

Tôi vừa định quay đi thì mẹ bất chợt lên tiếng.

“Khoan đã.”

Bà tựa lưng vào ghế, khoanh tay, khóe môi treo một nụ cười lạnh.

“Gây chuyện lớn như vậy mà thả đi luôn thì dễ cho cô ta quá.”

Nghe vậy, quản lý đổ mồ hôi trán, căng thẳng xoa tay.

“Bà Hứa, vậy bà muốn xử lý thế nào cho hợp lý ạ?”

Mẹ cúi xuống nhìn chiếc bánh đã nát bét trên sàn, rồi ngẩng lên nhìn tôi.

“Nghe nói người ở vùng núi nghèo, cả đời tiết kiệm, tiếc nhất là lãng phí.”

“Vậy cô quỳ xuống đây, ăn sạch đống bánh trên sàn cho tôi.”

Khách khứa xung quanh lập tức xì xào xem náo nhiệt.

Những ánh mắt ấy như thủy triều ập tới, ép tôi không thở nổi.

“Sao? Chuyện nhỏ vậy cũng không bỏ được sĩ diện à?”

Thấy tôi không động đậy, mẹ nhướng mày.

“Không ăn cũng được. Một là bồi thường đủ sáu mươi nghìn tệ, hai là tôi gọi cảnh sát ngay bây giờ.”

Bà vừa dứt lời, quản lý đã đá mạnh vào đầu gối tôi.

“Bà Hứa đã nói rồi, cô còn ngây ra đó làm gì? Mau nghe lời!”

Nhìn ánh mắt lạnh độc của mẹ, tôi chậm rãi quỳ xuống, đưa tay nhặt một miếng bánh vụn bỏ vào miệng.

Mười tám năm qua đây là lần đầu tiên tôi được ăn bánh sinh nhật ba mẹ mua.

Chỉ không ngờ lại là trong hoàn cảnh như thế này.

Kem tan trong miệng, ngọt đến phát đắng.

Đắng đến mức mắt tôi cay xè, nhưng tôi cắn chặt răng, không để một giọt nước mắt rơi xuống.

Dáng vẻ chật vật của tôi không đổi lấy được chút thương hại nào.

Ngược lại, cả phòng bật cười ầm ĩ.

Mười tám năm qua người dạy tôi phải sống có tự trọng, không cúi đầu trước ai, lại chính tay nghiền nát toàn bộ lòng tự tôn của tôi.

Lúc ấy, giọng ba rơi xuống từ trên đầu tôi:

“Bảo ăn là ăn thật. Chuyện mất mặt gì cũng làm được. Không biết ba mẹ cô ta sinh ra kiểu con gái thế nào nữa.”

Chương 3

Giọng ba rất nhẹ.

Nhưng nó như một cái tát giáng mạnh vào mặt tôi.

Tôi ngồi bệt dưới đất, miệng đầy vị kem lẫn vị chua xót đang trào lên.

Nuốt không được, nhổ cũng không xong.

Thấy tôi cúi đầu không nói, mẹ cười mỉa:

“Nhìn bộ dạng của cô ta kìa, như người câm vậy. Nửa ngày không thốt nổi một chữ. Không phải là thứ không cha không mẹ đấy chứ?”

Bà nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi ghét bỏ quay mặt đi.

“Cũng phải thôi. Nếu có cha mẹ dạy dỗ tử tế, sao có thể mặt dày đến mức bò dưới đất như một con chó thế kia.”

Tiếng cười xung quanh ù ù rót vào tai tôi.

Tôi siết chặt nắm tay, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

“Được rồi.”

Ba phẩy tay, mày nhíu chặt.

“Loại nghèo mạt này cũng đừng trông mong cô ta bồi thường được. Bảo cô ta dập đầu xin lỗi hai cái rồi cút đi, đừng để cả nhà mình dính xui xẻo.”

Quản lý nghe vậy vội gật đầu khom lưng.

Nhưng khi quay sang tôi, ánh mắt anh ta trở nên độc địa.

“Nghe chưa? Mau dập đầu xin lỗi bà Hứa và ông Hứa!”

Thấy tôi vẫn bất động, anh ta túm lấy gáy tôi ấn mạnh xuống sàn.

“Điếc à?”

Rầm một tiếng, trán tôi đập mạnh vào nền gạch.

Cơn tê buốt lan ra khắp đầu, nước mắt bị chấn động ép trào khỏi khóe mắt.

Nhưng tôi vẫn cắn chặt răng, không chịu nói nửa chữ.

Quản lý mất kiên nhẫn, kéo cổ áo tôi định lôi tôi đứng dậy.

Động tác quá mạnh khiến cổ áo đồng phục bị xé toạc.

Một mảng sẹo dữ tợn trên vai tôi lộ ra.

Giây tiếp theo, biểu cảm của mẹ cứng lại.

Đôi mắt bà nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên vai tôi, con ngươi khẽ run.

“Vết sẹo đó… từ đâu mà có?”

Tôi chậm rãi ngẩng mắt.

Sau đó kéo lại áo, che vết sẹo đi.

Tôi không trả lời.

Năm sáu tuổi, mẹ đứng trước bếp chiên đồ Tết.

Tôi kê ghế nhỏ đứng bên cạnh xem.

Không ngờ chiếc ghế nghiêng đi, cả người tôi ngã chúi về phía trước.

Chảo dầu nóng lập tức bị lật.

Để bảo vệ tôi, mẹ ôm chầm lấy tôi. Dầu nóng hắt lên vai và lưng bà, da đỏ rộp lên từng mảng.

Bà đau đến run cả người, nhưng vẫn cắn răng cười với tôi.

“Thanh không khóc, mẹ không đau. Chỉ cần con không sao là được.”

Vai tôi cũng để lại một mảng sẹo.

Nhưng vết thương của mẹ khi ấy nặng hơn tôi rất nhiều.

Nhìn bà đau đến tái mặt mỗi lần thay thuốc, tôi khóc lóc xin lỗi không ngừng.

Mẹ không trách tôi một câu, còn dịu dàng xoa đầu tôi.

“Con là bảo bối của mẹ. Mẹ bảo vệ con không phải là chuyện đương nhiên sao?”

Gương mặt dịu dàng của mẹ trong ký ức chồng lên gương mặt trước mắt.

Rõ ràng giống hệt nhau.

Nhưng lại xa lạ đến đau lòng.

Trong cơn hoảng hốt, mẹ nhíu mày.

Giọng bà lại trở về vẻ mất kiên nhẫn:

“Tôi đang hỏi cô đấy. Vết sẹo trên vai cô từ đâu mà có?”

Tôi cúi đầu, giọng nhẹ đến mức chính mình cũng gần như không nghe thấy.

“Chuyện đó liên quan gì đến bà?”

Mẹ khựng lại.

Bà hé miệng như muốn nói gì đó, nhưng cổ họng lại nghẹn cứng.

Một lúc lâu sau, bà mới hoàn hồn, ánh mắt lảng tránh.

“Thôi, hôm nay tôi không tính toán với cô nữa. Mau cút ra ngoài đi. Chuyện này xem như chưa từng xảy ra.”

Bà phẩy tay như đuổi ruồi.

Quản lý như được ân xá, vừa cười nịnh vừa kéo tôi ra khỏi phòng tiệc.

Cuối cùng, anh ta ném tôi ra cửa sau khách sạn.

“Đồ không có mắt! Hôm nay cô đắc tội khách hàng lớn của khách sạn, đừng mơ lấy tiền công. Cút càng xa càng tốt!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)