Chương 27 - Mạch Nước Vàng Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhìn Bất Trọc phẫn nộ như một con thú nhỏ bảo vệ lãnh thổ, có lẽ do ở cạnh nhau lâu, dáng vẻ và thần thái hình người của cậu ta lúc này chẳng khác gì dáng vẻ của A Tuế lúc trước.

Úc Đồ mặt mày sa sầm, không tiếp tục tính toán với cậu ta. Trực tiếp giơ tay lên, Tư Bắc Án đang hôn mê lập tức bị cưỡng ép bay từ tay Bất Trọc sang tay ông.

Bất Trọc thấy vậy đồng tử co rụt, định ra tay cản lại, nhưng tay vừa giơ lên, vai đã bị người bên cạnh đè chặt.

Là Phương Minh Đạc.

Phương Minh Đạc lúc này mặt mũi đầy mệt mỏi, làm gì còn dáng vẻ hiền hòa cười híp mắt như trước kia.

Ông nhìn Bất Trọc, chỉ nói:

“Để ông ấy làm đi, ông ấy sẽ không làm hại Tư Bắc Án đâu.”

Dù không phải vì A Tuế.

Tư Bắc Án rốt cuộc vẫn là hóa thân của pháp tướng Địa phủ, nếu mặc kệ pháp tướng chìm vào hôn mê, Địa phủ cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Nhiều năm qua bọn họ đã thử đủ mọi cách, thậm chí định chia cắt Địa phủ ra, cũng chẳng phải vì hy vọng có thể ngăn cản Địa phủ hoàn toàn sụp đổ hay sao.

Từ lúc biết những chuyện bốn vị sư phụ của A Tuế đã làm, Bất Trọc đâm ra oán hận bọn họ không phân biệt ai với ai.

Nhưng đối với bốn vị sư phụ, mức độ oán hận cũng có nhiều ít khác nhau.

Ví dụ như Phương Minh Đạc trước mắt, ít nhất so với tên Úc Đồ tự tay làm hại A Tuế này, Bất Trọc miễn cưỡng vẫn nguyện ý nghe ông nói một câu.

Nhưng cũng chỉ một câu thôi.

Úc Đồ không có ý định dây dưa với cậu ta, thấy Bất Trọc đã bị đè lại, ông trực tiếp một tay bắt quyết hướng về Tư Bắc Án đang lơ lửng giữa không trung.

Giây tiếp theo, cả người Tư Bắc Án như được bọc trong một tầng linh quang, rồi bị điều khiển từ từ chìm xuống dòng sông Vong Xuyên trước mặt.

Thế này là định thủy táng người ta luôn đấy à!

Bất Trọc lập tức sốt ruột, định nhảy ra cản lại, nhưng một lần nữa bị Phương Minh Đạc giơ tay đè xuống: “Nhìn đi.”

Giọng Phương Minh Đạc hiếm khi cứng rắn, Bất Trọc chỉ đành không cam lòng nghe theo.

Sau đó, bầy quỷ thần có mặt ở đó, bao gồm cả cậu ta, Vệ Phán và Mạnh Thiên Tuần, cứ thế trơ mắt nhìn nửa thân dưới của Tư Bắc Án chìm xuống dòng Vong Xuyên.

Khi linh quang quanh người cậu sáng lên, dòng nước Vong Xuyên bao quanh cậu lờ mờ lộ ra những luồng sáng vàng chảy xuôi.

Nhưng nhìn kỹ mới phát hiện, những luồng sáng vàng đó không chảy ra từ người Tư Bắc Án, mà là… từ người Úc Đồ, qua dòng sông Vong Xuyên, rồi tụ lại dưới thân cậu.

Mạnh Thiên Tuần ở lại Địa phủ lâu nhất trong số những người ở đây, cộng thêm có truyền thừa Mạnh Bà, nên bà lập tức nhận ra điểm khác biệt của những luồng sáng đó.

“Bên trong có pha lẫn công đức.”

Công đức.

Đó cũng là phương pháp ban đầu A Tuế định dùng để Tư Bắc Án khôi phục như cũ.

Còn Úc Đồ, rõ ràng trước đó đã khẳng định chắc nịch, dẫu có dùng đến mười vạn công đức để bù đắp, chỉ cần Địa phủ chưa ngừng sụp đổ một ngày, Tư Bắc Án vẫn không thể đứng lên được.

Thế mà bây giờ, ông ta lại đang dùng chính công đức của mình để lấp đầy cái hố này.

Không, không chỉ là công đức, còn cả… hồn lực của ông nữa.

Nhìn Úc Đồ trước mặt từ gương mặt không đổi đến mái tóc hóa bạc trắng, dẫu là Bất Trọc cũng không thốt ra được câu ông ta đang hại Tư Bắc Án nữa.

Nhưng cậu ta vẫn không hiểu, nếu đã cứu cậu ấy, tại sao ngay từ đầu lại…

Thời gian Úc Đồ “trị liệu” kéo dài không quá lâu, rất nhanh, Tư Bắc Án đang ngâm trong sông Vong Xuyên cuối cùng cũng từ từ mở mắt.

Giống như thiếu niên trong giấc mơ thuở xưa của A Tuế, khoảnh khắc cậu mở mắt, đáy mắt lóe lên một tia sáng vàng kim thoáng qua.

Khi nhìn mọi người trước mắt, so với sự trầm tĩnh trước đây, cậu lại có thêm vài phần sắc bén và thông tỏ thấu suốt.

Quên mất việc mình đã không thể đi lại, Tư Bắc Án bước thẳng từ dưới nước lên.

Bất Trọc đứng cạnh thấy vậy theo bản năng đưa tay đỡ, nhưng cậu đã vững vàng đứng dậy từ dưới nước.

Nước sông như dòng chảy vàng kim lấp lánh rút đi khỏi người cậu.

Khi A Tuế đánh thức thần hồn của Phong Đô Đại Đế, cậu cũng đồng thời thức tỉnh ý thức của pháp tướng Địa phủ.

Nhưng ý thức thuộc về Tư Bắc Án của cậu vẫn được bảo tồn, do đó, cậu biết rõ tình hình trước mắt, cũng hiểu những gì bọn Úc Đồ đã làm.

Trong việc đánh thức Phong Đô Đại Đế, sự đã thành thế này, không ai có thể phán xét ai đúng ai sai.

Ai có thể nói việc đón chủ nhân thực sự của Địa phủ trở về là sai?

Nếu phải nói là sai, thì chỉ vì… bọn họ đón về không phải là Phong Đô Đại Đế ban sơ, mà là một… Hung Đế, được hình thành từ Hung hồn.

Chuyển dời tầm mắt, Tư Bắc Án nhìn về phía tiểu Quỷ Vương Kinh Sơn đang nằm gọn trong lòng bàn tay Âm Sơn Quỷ Vương.

Trong số bốn vị Quỷ Vương, cậu có thể cảm nhận được A Tuế vẫn coi trọng nhất là tiểu Quỷ Vương Kinh Sơn.

Nếu cô biết mình suýt nữa đã giết nó…

Ánh mắt khẽ trầm xuống, Tư Bắc Án chỉ nói:

“Cũng giúp nó khôi phục một chút đi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)