Chương 5 - Mã Khóa Tình Yêu
Tôi đã làm rất nhiều chuyện mà trước đây chưa từng nghĩ tới.
Năm giờ rưỡi sáng thức dậy đi ngắm bình minh.
Hải âu bay vòng trên đầu, một bà cụ địa phương ngồi bên cạnh đưa cho tôi một cốc cacao nóng.
Tiếng Anh của tôi không tốt, chỉ có thể ra hiệu bằng tay rồi nói cảm ơn.
Khoảnh khắc ấy tôi chợt nhận ra.
Thì ra thiện ý của một người xa lạ cũng có thể đẹp đẽ đến vậy.
Thì ra không cần cả đêm nhìn chằm chằm điện thoại chờ tin nhắn.
Không cần nhớ tất cả những món người khác không ăn, tất cả thói quen, tất cả sở thích và ghét bỏ của họ.
Không cần chỉ vì anh nhíu mày một cái mà mình phải vội vàng xin lỗi trước.
Hóa ra lại là một chuyện nhẹ nhõm đến vậy.
Những ngày đó, tôi đến Đại Lộ Đại Dương, đến đảo Phillip xem chim cánh cụt trở về tổ.
Đến vườn bách thảo ngồi trên ghế dài phơi nắng.
Trên đường gặp rất nhiều người, da vàng, da trắng, da nâu.
Không một ai quen tôi.
Cũng chính vì thế, tôi lại cảm thấy đặc biệt thoải mái.
Tôi bắt đầu mặc những chiếc váy trước đây không dám mặc.
Đến những nhà hàng ngày trước luôn chê đắt, mãi không nỡ ăn.
Trong một cửa hàng nhỏ bên biển, tôi mua một cây son giá hơn mười đô.
Bản thân trong gương trông vừa xa lạ vừa tràn đầy sức sống.
Tôi gặp Trình Dĩ Khiêm ở bãi biển St Kilda.
Anh ngồi xổm bên cầu tàu cho hải âu ăn, một đàn chim trắng bay vòng quanh anh.
Khi đi ngang qua tôi vô tình giẫm phải quai ba lô của anh.
Ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy một gương mặt châu Á, lúc cười đôi mắt cong cong.
“Người Trung Quốc à?”
“Ừ.”
“Trùng hợp thật, tôi là người miền Bắc. Cô đi một mình sao?”
Anh đứng dậy, tự nhiên như một người bạn đã quen từ rất lâu.
“Tôi cũng đi một mình. Điểm tiếp theo cô định đi đâu? Có muốn đi cùng không?”
Tôi do dự ba giây.
Sau đó nói được.
Nửa tháng ấy, chúng tôi đã đi rất nhiều nơi.
Anh ít nói, nhưng vô cùng chu đáo.
Khi qua đường sẽ đi phía có xe chạy, lúc ăn luôn nhớ hỏi tôi có kiêng món gì không.
Tôi ngồi xuống buộc dây giày, anh sẽ đứng nguyên tại chỗ chờ, chưa bao giờ thúc giục.
Chúng tôi nói về thành phố của mình, nói về bộ phim yêu thích, nói về những trận đòn từng chịu hồi nhỏ và lý tưởng khi trưởng thành.
Ngày chia tay, tại sân bay, anh hỏi tôi có thể để lại phương thức liên lạc không.
Tôi cười lắc đầu.
“Sau này chưa chắc còn gặp lại, giữ liên lạc ngược lại càng khiến người ta nhớ nhung.”
Anh sững người, sau đó cũng bật cười.
“Cô ngầu thật đấy.”
“Đừng nói thế, nghe cứ như tôi là người xấu vậy.”
Anh gấp thẻ lên máy bay lại, cất vào túi.
“Không đúng, cô rất tuyệt! Mộ Thư Ninh, có duyên gặp lại.”
Sau đó tôi đi học nâng cao.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ gần Đại học Melbourne.
Bà chủ nhà là một phụ nữ Úc ngoài sáu mươi tuổi.
Bà nuôi hai con mèo, thường xuyên đặt bánh quy tự nướng trước cửa nhà tôi.
Tôi trang trí căn phòng hoàn toàn theo sở thích của mình.
Rèm cửa chọn màu vàng nhạt, trên tường treo những bức tranh mua được ở chợ.
Trong phòng tắm chỉ có đồ của tôi.
Khoảng thời gian đó, điện thoại yên tĩnh hơn rất nhiều.
Ngược lại Diệp Phi Phi vẫn kiên trì không ngừng, vài ngày lại gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại dài.
Nội dung quanh đi quẩn lại chỉ có mấy câu:
【Giang Thời Việt là của tôi! Cô không xứng với anh ấy.】
【Anh ấy nói vừa nhìn thấy cô là đã thấy phiền.】
Có lần cô ta gửi một bức ảnh, chụp bóng lưng của cô ta và Giang Thời Việt.
Xóa, chặn, làm một mạch.
Sau đó An An gửi cho tôi một đường dẫn, giọng gấp gáp vô cùng.
“Thư Ninh mau xem đi! Diệp Phi Phi đang nói linh tinh trên mạng!”
Tôi bấm vào.
Đó là một bài đăng trên diễn đàn ẩn danh.
Tiêu đề viết:
【Nhân viên một công ty biết người ta có người yêu vẫn chen chân, phá hoại tình cảm giữa tôi và bạn trai】
Bên dưới là mấy nghìn chữ dài dằng dặc.
Nói tôi dựa vào thân phận trưởng nhóm để quyến rũ bạn trai cô ta thế nào.
Nói tôi trắng trợn mập mờ với anh trong văn phòng ra sao.
Rồi bị bắt gặp vẫn nhất quyết không chịu thừa nhận thế nào.
Ban đầu phần bình luận đều chửi người thứ ba.
Sau đó có người đào ra thông tin công ty, hướng dư luận bắt đầu thay đổi.
Có người bình luận:
【Khoan đã, Thư Ninh này có phải cô gái bị bỏ lại giữa trời mưa lớn cả ngày không?】
【Trời ơi, tôi xem video đó rồi! Lúc ấy môi cô ấy tím hết cả!】
【Vậy chính thất tự xưng chính là cô ả giả vờ bị hen suyễn để lừa người khác à?】
【Sao cô ta còn mặt mũi đăng bài này vậy? Da mặt xây bằng tường thành chắc?】
Tôi chưa đọc hết đã tắt màn hình.
Dựa vào lưng ghế cười rất lâu.
Thì ra một người có thể mặt dày đến mức ấy.
Tôi trả lời An An:
【Không cần quan tâm, lười để ý.】
An An đáp lại bằng một chuỗi dấu chấm than:
【Cậu xem trang cá nhân của Giang Thời Việt đi!】
Tay tôi vẫn rất thành thật mở ra.
Tài khoản của Giang Thời Việt bình thường chỉ chia sẻ tin tức trong ngành.
Nhưng ngày hôm đó, anh đăng một tuyên bố rất ngắn, ngay cả dấu câu cũng đặt vô cùng ngay ngắn:
【Bạn gái của tôi từ đầu đến cuối chỉ có một mình Mộ Thư Ninh. Ngoài ra, tôi không quen người được nhắc đến trong bài đăng trên mạng. Xin đừng tung tin thất thiệt, nếu không sẽ nhận thư luật sư.】
Phần bình luận bên dưới bùng nổ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: