Chương 4 - Mã Hiệu Khải Minh
Bàn chân phồng rộp, vỡ rồi lại rộp.
Tối đến khử trùng, bông gòn chọc vào, đau thấu tim gan.
Triệu Mai tay run khi giúp tôi bôi thuốc:
“Cái chân này của cậu… còn cần nữa không?”
“Cần.” – tôi nhìn trần nhà –
“Không chỉ cần, mà còn phải đi vững hơn nữa.”
Lý Vi mang nước nóng tới:
“Duyệt binh thôi mà, có phải ra chiến trường đâu, làm chi cực vậy?”
Tôi không giải thích.
Có những chuyện không cần lời giải thích.
Giống như cậu không thể nói cho người chưa từng thấy biển biết:
Tại sao có người nguyện vượt bão để ra khơi.
Đến tuần thứ ba của huấn luyện, HLV Lôi đột nhiên ngồi xuống cạnh tôi trong giờ nghỉ.
“Biết vì sao chọn em không?”
“Không ạ.”
“Trên người em có một luồng khí.”
Ông vặn nắp bình nước, uống một ngụm:
“Giống như một thanh kiếm – chưa rút ra hết,
nhưng đã thấy rõ ánh thép.”
Ông ngừng lại rồi nói:
“Nhưng loại kiếm này dễ gãy nhất.
Vì quá sắc, không biết kiềm chế.”
Tôi: “?”
“Vậy phải làm sao ạ?”
“Phải rèn cho nó cứng hơn.
Cứng đến mức không thứ gì bẻ gãy nổi.”
Ông đứng dậy, lại bắt đầu hét:
“Tất cả có mặt! Đứng dậy! Tiếp tục huấn luyện!”
Tôi đứng dậy, lòng bàn chân đau nhói, như đang gào lên về ranh giới chịu đựng.
Nhưng đột nhiên tôi hiểu rồi.
Không phải là giấu đi ánh thép.
Mà là phải biến ánh thép, thành chính bản thân mình.
6
Ngày Quốc khánh cuối cùng cũng đến.
Bốn giờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn sàng.
Quân lễ phục phẳng phiu, giày da sáng bóng, cầu vai và huân chương phản chiếu ánh sáng nhè nhẹ dưới đèn.
Trước gương, tôi kiểm tra lần cuối diện mạo của mình.
Mũ đội ngay ngắn, cổ áo vuốt phẳng, găng tay trắng tinh.
Trong gương, người con gái ấy ánh mắt sáng ngời kiên định, lưng thẳng như tùng.
Triệu Mai bước tới, giúp tôi chỉnh lại vành mũ, giọng nghẹn ngào:
“An An, cậu… đẹp trai thật đấy.”
Tôi nhìn cô ấy:
“Chúng ta rồi sẽ đều ổn cả.”
Vù… vù… vù!
Vô số chùm ánh sáng phóng lên bầu trời xung quanh Thiên An Môn.
Cùng lúc đó, âm thanh từ khắp bốn phương tám hướng vang lên –
Pháo hoa rực rỡ bừng sáng trên bầu trời Bắc Kinh.
Chúng tôi không còn thời gian để nghĩ ngợi, mệnh lệnh xuất phát được ban ra.
Đoàn xe lăn bánh trên đại lộ Trường An, hướng tới khoảnh khắc sẽ được khắc ghi trong lịch sử.
Phòng khách nhà họ Sở.
“Giá mà An An cũng ở đây, thì chắc…”
Mẹ tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, buột miệng nói, nhưng nửa chừng liền im bặt, ánh mắt rón rén liếc nhìn cha tôi.
Sắc mặt cha trầm xuống, hừ lạnh qua mũi:
“Nhắc cái đứa vô ơn ấy làm gì? Nuôi nó ba tháng phí công!”
Sở Dao lập tức khoác tay mẹ, giọng ngọt ngào:
“Mẹ, hôm nay đừng nói chuyện này. Mình xem duyệt binh đi. Nghe nói năm nay có nhiều thiết bị mới lắm, anh Trần Hạo còn nói…”
TV vẫn bật, nhưng âm lượng vặn rất nhỏ.
Cha tôi liên tục nhìn đồng hồ, tỏ vẻ bực bội.
Từ khi bức ảnh mờ trong buổi tổng duyệt lan truyền ở một diễn đàn nhỏ (dù đã nhanh chóng bị gỡ), không khí trong nhà càng trở nên kỳ lạ.
Cha đã dùng mọi mối quan hệ để xác minh liệu có phải là tôi, nhưng hồi đáp luôn mơ hồ, không rõ ràng.
Cảm giác mất kiểm soát đó khiến ông càng thêm cáu bẳn.
“Hiện tại đang tiến về phía chúng ta là đội hình nghiên cứu khoa học của các học viện – lần đầu tiên tham gia duyệt binh Quốc khánh!”
Giọng người dẫn chương trình bỗng cao vút, tràn đầy hào sảng.
Sở Dao vô thức nhìn lên màn hình.
Ống kính từ xa zoom lại gần, lướt qua từng khuôn mặt trẻ trung đầy nghị lực.
Rồi… dừng lại trên khuôn mặt người dẫn đầu.
Rõ nét, ổn định, không chút mơ hồ.
Khi MC bắt đầu giới thiệu tôi, giọng anh ta dường như khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường – thậm chí còn dồn dập hơn, tràn đầy xúc động.