Chương 2 - Ly Hôn Và Những Ký Ức Chưa Phai
“Vậy cứ quyết định như thế.”
Nói xong, cô ấy đứng dậy đẩy cửa vào nhà:
“Từ giờ trở đi, anh tự do rồi.”
04
Nói thật, từ lúc ký tên đến khi bước ra khỏi nhà, cả người tôi đều mơ hồ.
Đến dưới lầu nhà Vi Vi, tôi hút thuốc suốt cả đêm.
Cho đến khi bầu trời dần hửng sáng, tôi mới cuối cùng nhận ra một vấn đề.
Giữa tôi và Giang Dao không có tình cảm.
Vì vậy, sự xuất hiện của Lâm Vi đối với cô ấy mà nói là một cơ hội ngàn năm có một.
Chết tiệt.
Tôi thật sự yêu Lâm Vi sao?
Tôi không biết.
Tôi không biết tình yêu mà tôi theo đuổi rốt cuộc có đáng để tôi từ bỏ tích lũy và công sức phấn đấu nhiều năm hay không.
Giờ phút này, tôi tỉnh táo hơn chút.
Tiền bạc và tình yêu, rõ ràng vế trước nặng hơn nhiều.
Tôi quay đầu chuẩn bị trở về, muốn nói với Giang Dao rằng tôi có thể cắt đứt sạch sẽ với Lâm Vi, tôi có thể quay về gia đình.
Tình yêu đích thực?
Cút mẹ nó đi.
Ông đây cần tiền!
Vừa khởi động xe, cửa kính ghế phụ bị gõ vang.
Là Lâm Vi.
“Hôm nay anh đến sớm thế? Ngưu Ngưu, mau cảm ơn chú Chu đi.”
Những lời nghẹn trong cổ lại bị tôi nuốt xuống.
Thậm chí còn chưa kịp mở miệng, tôi đã mơ mơ màng màng đưa đứa trẻ đến trường.
Ngay sau đó Lâm Vi đưa tới một que thử thai.
“Chu Trầm, em mang thai rồi.”
“Cái gì?”
“Không phải chúng ta… vẫn luôn dùng biện pháp sao?”
Đây là lần đầu tiên tôi có chút bất mãn với người phụ nữ này.
Bàn tay cầm que thử thai của Lâm Vi khẽ run lên, rồi chậm rãi thu về:
“Chuyện này đâu có gì là một trăm phần trăm. Nhưng anh không cần lo, em đã hẹn hai tuần nữa đến bệnh viện bỏ rồi.”
“Sao bây giờ không bỏ được?”
Lời vừa ra khỏi miệng, tôi liền hối hận.
Ánh sáng trong mắt Lâm Vi nhanh chóng tối đi:
“Bây giờ còn quá nhỏ, siêu âm còn chưa thấy, cần lớn thêm một chút mới làm phẫu thuật được.”
Im lặng vài giây, cô ấy lại nói:
“Đúng rồi, bên chị Dao Dao… anh giải thích rõ chưa? Có cần em ra mặt không?”
Tôi bực bội nhắm mắt:
“Anh đưa em đến công ty trước.”
Tôi không biết cảm giác của mình lúc này là gì.
Luôn cảm thấy sau khi Giang Dao đồng ý ly hôn, mọi thứ đều mất kiểm soát.
Người phụ nữ đó không còn là tấm khiên của tôi.
Căn nhà đó cũng không còn là đường lui của tôi.
Nhưng cuối cùng, chuyện khiến tôi hạ quyết tâm ly hôn lại là một việc khác.
Mẹ tôi lúc nhảy quảng trường không cẩn thận bị trẹo lưng.
Mà Giang Dao sau khi ký thỏa thuận ly hôn đã trực tiếp rời khỏi nhóm gia đình, chặn điện thoại của bố mẹ tôi.
Vì vậy mẹ tôi ở bệnh viện không liên lạc được với cô ấy, quay sang gọi cho tôi.
Trùng hợp lúc ấy, Lâm Vi ở ngay bên cạnh.
Cô ấy không hề do dự, chủ động nhận nhiệm vụ chăm sóc mẹ tôi.
Mà ở bệnh viện, phản ứng thai nghén của cô ấy vừa hay bị mẹ tôi bắt gặp.
Thế là mới có những chuyện sau này.
Tôi dừng động tác xỏ giày, chậm rãi đứng dậy, nhìn Lục Xuyên:
“Chuyện từ bao giờ?”
Biểu cảm của Lục Xuyên không hề gợn sóng:
“Cậu chỉ chuyện gì?”
“Cậu và vợ cũ của tôi, Giang Dao.”
“Ồ, cậu nói Dao Dao à? Mới khoảng thời gian trước. Cô ấy muốn xử lý đồ nội thất và đồ điện, tôi vừa nhìn đã thấy cái tủ cạnh bàn ăn này. Hồi trước lúc cậu chuyển nhà bày tiệc, nó vẫn là tôi tặng cậu. Tôi thấy cô ấy có vẻ đang cần tiền gấp, nên mua mấy món.”
Tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông, không thấy chút áy náy nào.
Tôi nới lỏng áo khoác, tiến lên một bước:
“Dao Dao không phải để cậu gọi. Cô ấy là vợ cũ của tôi, tôi hy vọng cậu biết chừng mực một chút. Ngoài ra, những đồ nội thất này, tôi mua lại.”
“Cái này e là không được.”
Giọng Lục Xuyên bình thản:
“Bây giờ chúng tôi là đối tác.”
“Cậu nói gì?”
05
Mấy anh em khác thấy bầu không khí không ổn, lần lượt đứng dậy:
“Hay hôm nay đến đây thôi. Anh Trầm, em không lái xe, anh đưa em một đoạn nhé?”
Tôi không đáp, mà đá đôi giày sang một bên:
“Hai người có thể hợp tác cái gì? Hợp tác trên giường à?”
“Ha…”
Lục Xuyên cười khẩy:
“Anh Trầm, anh thật đúng là… chẳng tiến bộ chút nào.”
Sau đó cậu ta rút từ trong túi ra vài bản hợp đồng:
“Hai ngày trước tôi đi kéo đồ nội thất, cô ấy hỏi tôi có căn nhà cũ nào bỏ trống không, có thể giúp cho thuê không. Tôi tìm hiểu đơn giản một chút, đại khái là cô ấy chia phòng, bố trí lại, rồi làm trung gian cho thuê lại.”
Tôi nghi hoặc nhận lấy hợp đồng, tùy tiện lật vài trang.
Nhà Lục Xuyên là hộ được đền bù giải tỏa, người lớn trong nhà lần lượt để lại cho cậu ta mấy căn nhà.
Nếu chỉ là kiểu hợp tác này thì cũng không có gì lạ.
Tôi hắng giọng:
“Cô ấy chẳng hiểu gì cả, cậu cẩn thận đừng bị cô ấy lừa. Đến lúc đó ngay cả tiền thuê nhà cũng không lấy lại được.”
Lời còn chưa dứt, một người anh em khác đã rút lấy hợp đồng:
“Hợp tác thế nào? Bên tôi có một căn nhà nát để trống lâu lắm rồi.”
Lục Xuyên tiếp lời:
“Cô ấy vốn học thiết kế. Lúc nào rảnh các cậu có thể đến xem mấy căn nhà của tôi. Sau khi ký hợp đồng, cô ấy phụ trách sửa sang, cho thuê, làm khá ổn.”
Sau đó, mấy người bạn đều lấy số điện thoại của Giang Dao.
Còn tôi đứng bên cạnh như một thằng ngốc.
Đây là nguyên nhân Giang Dao thiếu tiền sao?
Làm người cho thuê lại nhà?