Chương 11 - Ly Hôn Tạm Thời

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi cứ tưởng anh ta là mình đồng da sắt.

Sau này mới biết anh ta từng vào phòng ICU (Hồi sức tích cực) hai lần. Đều là vết thương trong lúc làm nhiệm vụ. Cả hai lần đều giấu tôi.

Lần đầu tiên tôi đang ở khu tập thể gói bánh chép đợi anh ta. Lần thứ hai—

Lần thứ hai anh ta đã không còn về nhà nữa rồi.

Tôi bưng cốc nước lên uống một ngụm.

Thẩm Dư An, bình tĩnh.

Đó là chấp niệm của kiếp trước.

Kiếp này, sống hay chết của anh ta, không liên quan đến mày.

Việc mày cần làm chỉ có một — sống tốt cuộc đời của mình.

Hít thở sâu.

Ăn nốt hộp cơm. Rửa bát. Đi tắm. Đắp mặt nạ.

Mười một giờ, chuẩn bị đi ngủ.

Trước khi nhắm mắt, điều cuối cùng tôi nghĩ đến là —

Ngày mai phải đi đàm phán hợp đồng bản quyền sách nói.

Bên kia báo giá hơi thấp, mình cần tìm thêm nhiều điều kiện thương lượng hơn.

Trong đầu toàn là công việc.

Không hề có một chút bóng dáng dư thừa của người nào đó.

Tốt.

Cứ thế mà phát huy.

**【Chương 7】**

Tháng Năm.

Dự án được triển khai toàn diện.

Bên Thịnh Đỉnh đã thông qua phương án của tôi, hợp đồng đã ký, chính thức bước vào giai đoạn thực thi.

Ngày nào tôi cũng bận tối tăm mặt mũi — kết nối với đội ngũ biên kịch, kiểm duyệt đại cương chuyển thể, họp với đội ngũ làm phim, xử lý phản hồi từ phía giữ bản quyền.

Sếp Phương công khai khen ngợi tôi trong buổi họp giao ban tháng: “Dư An mới quay lại một tháng, tiến độ đẩy nhanh dự án gấp ba lần trước kia.”

Đồng nghiệp vỗ tay rào rào.

Chu Khả Doanh ngồi dưới giơ ngón cái về phía tôi.

Tôi mỉm cười.

Cảm giác được công nhận này, thật thiết thực.

Đáng giá hơn cả vạn lần so với ba mươi năm chờ đợi trong vô vọng.

Tuần thứ hai của tháng Năm, Tô Lệnh Nghi hẹn tôi ăn cơm riêng.

Miệng thì nói là thảo luận tiến độ dự án, nhưng tôi biết — cô ta có mục đích khác.

Hẹn ở một quán đồ Nhật gần tòa nhà văn phòng. Phòng bao riêng.

Món ăn lên được một nửa, Tô Lệnh Nghi bỏ đũa xuống, bưng chén rượu sake nhấp một ngụm.

“Dư An — tôi gọi cô như vậy được chứ?”

“Tùy cô.”

“Dư An, có chuyện này tôi luôn muốn tìm cơ hội nói với cô.”

Đến rồi.

Tôi gắp một miếng cá hồi bỏ vào miệng, chậm rãi nhai.

“Chuyện giữa tôi và Hoắc Chinh…” Tốc độ nói của Tô Lệnh Nghi chậm lại, giống như đang cân nhắc từ ngữ, “Là quan hệ công việc do tổ chức sắp xếp. Hiện tại chỉ là bạn diễn trong nhiệm vụ thôi. Tôi hy vọng cô đừng hiểu lầm.”

Tôi ngước mắt nhìn cô ta.

Biểu cảm của cô ta rất chân thành.

Nếu là tôi của kiếp trước, có khi tôi tin thật.

Bởi vì bản lĩnh lớn nhất của Tô Lệnh Nghi chính là — khiến người khác cảm thấy cô ta vô tội.

“Giám đốc Tô,” Tôi đặt đũa xuống, “Cô không cần phải giải thích với tôi những chuyện này.”

“Tôi và Hoắc Chinh đã ly hôn rồi. Anh ta hợp tác với ai, đóng giả cặp đôi với ai, thậm chí ở bên cạnh ai, đều không nằm trong phạm vi quan tâm của tôi.”

Lông mi cô ta khẽ run lên.

“Cô hiểu lầm rồi, tôi không phải đang thăm dò cô—”

“Vậy thì cô đang thăm dò cái gì?”

Im lặng.

Tôi bưng ly rượu sake lên, khẽ lắc.

“Tô Lệnh Nghi, hai chúng ta đều là người thông minh, không cần vòng vo. Hôm nay cô hẹn tôi ra đây, là muốn xác nhận xem tôi có còn lưu luyến Hoắc Chinh hay không, đúng không?”

Cô ta không nói gì, nhưng khóe môi cứng đờ lại một giây.

Bị tôi nói trúng tim đen rồi.

“Tôi cho cô một câu trả lời rõ ràng,” Tôi uống một ngụm rượu, “Không có. Một chút cũng không.”

“Cô tin cũng được, không tin cũng chẳng sao, sự thật là vậy.”

“Cô muốn thế nào với anh ta là chuyện của cô. Nhưng đừng lôi tôi vào làm hệ quy chiếu. Tôi rất bận, không rảnh làm tình địch giả tưởng của cô đâu.”

Tô Lệnh Nghi nhìn chằm chằm tôi mất mấy giây.

Sau đó cô ta cười.

Không phải nụ cười thương mại tinh xảo, kín kẽ như trước đây.

Mà là một nụ cười — như trút được gánh nặng.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)