Chương 4 - Ly Hôn Sau Khi Kiếm Tiền

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nhưng mẹ anh vẫn luôn coi là thật. Tô Thanh Hòa cũng vậy. Lục Văn Trạch, anh thật sự không biết bọn họ đang nghĩ gì sao?”

5

Anh bất lực.

Chỉ có một câu:

“Xin lỗi.”

“Anh không cố ý giấu em. Chỉ là anh cảm thấy chuyện đó không quan trọng, anh sợ em nghĩ nhiều.”

Tôi đột nhiên nhớ tới lời hứa vô cùng trịnh trọng của anh trước kia.

Anh nói cả đời này sẽ không bao giờ để tôi phải suy đoán.

Vốn dĩ tôi không muốn kết hôn.

Nhưng cuộc hôn nhân anh miêu tả cho tôi quá đẹp.

Anh nói anh sẽ không lừa tôi.

Sẽ không để tôi mang khúc mắc qua đêm.

Giữa chúng tôi sẽ không có bí mật.

Lỗi ở tôi.

Tôi đã tin anh.

Tôi hỏi ngược lại:

“Anh đã làm gì mà sợ em nghĩ nhiều, hay là anh muốn làm gì đó nên biết chắc em sẽ nghĩ nhiều?”

“Em vẫn luôn chờ anh tự thú.”

“Nhưng chưa từng chờ được.”

Sắc mặt anh ảm đạm, lẩm bẩm:

“Hóa ra em đã biết từ lâu.”

“Em đã có định kiến rằng anh ngoại tình, cho nên trực tiếp kết án tử hình cho anh đúng không?”

“Em còn chẳng hỏi anh.”

“Em hỏi rồi.”

“Hỏi mười chín lần.”

Nhìn ánh mắt nghi hoặc của anh, tôi tự giễu cười.

“Có cần em xin lỗi anh không? Dù sao dáng vẻ em truy hỏi cũng rất mất mặt. Khiến mọi người đều không vui.”

Thấy anh vẫn không hiểu, tôi tốt bụng nhắc nhở:

“Chúng ta đã cãi nhau mười chín lần vì người này.”

Tôi rất ghét cãi nhau.

Lúc nhỏ, bố mẹ mỗi khi cãi nhau đến cuối cùng đều trút cơn giận lên người tôi.

Mỗi lần tôi muốn khóc lớn lại bị ra lệnh không được phát ra âm thanh.

Cho nên sau khi lớn lên, chỉ cần cãi nhau to tiếng, tôi sẽ lập tức hụt hơi, kiệt sức.

Lục Văn Trạch biết tật này của tôi.

Trước kia mỗi lần chưa kịp cãi nhau, anh đã chủ động nhận sai.

Anh nói tình yêu không cần truy cứu ai đúng ai sai, quan trọng là có thể khiến tôi hạnh phúc hơn hay không.

Nhưng sau này, khi tôi buộc phải dùng cách cãi nhau để ép anh thành thật, lần nào cũng thất bại.

Tôi kiệt sức ngã trên sofa khóc.

Anh làm như không nhìn thấy.

Mắt anh đỏ lên, lại nói xin lỗi với tôi.

Tôi không thể nói không sao.

“Vậy nên vẫn ly hôn đi.”

“Nhưng anh và cô ấy thật sự không có gì. Anh không ngoại tình, không phản bội em.”

“Thính Thu, em tin anh.”

“Không quan trọng nữa.”

Những thứ này đều không quan trọng.

Người đời khi đánh giá một cuộc hôn nhân có thể tiếp tục hay không, luôn thích lấy những vấn đề mang tính nguyên tắc làm tiêu chuẩn.

Dường như những vấn đề ấy lúc nào cũng được đặt cao hơn cảm nhận của người trong cuộc.

Cho dù trong cuộc hôn nhân này, thứ tôi nhận được chỉ là nghi ngờ, đau khổ đến mức khó tự chữa lành, chỉ cần người đàn ông không phạm sai lầm mang tính nguyên tắc thì tôi không nên quá để tâm.

Giống như trước đây, khi mẹ chồng biết tôi vì Tô Thanh Hòa mà cãi nhau với Lục Văn Trạch, bà cũng trách tôi như thế.

“Dù sao cô cũng là phụ nữ có học thức cao, sao trong đầu toàn chuyện yêu đương tình cảm vậy?”

“Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà ngày nào cũng cãi. Phúc khí của cả nhà bị cô cãi mất hết rồi.”

Tôi nói:

“Vợ chồng không nói tình cảm thì nói gì? Lợi ích à?”

“Lục Văn Trạch cũng đâu mang lại cho tôi nhiều lợi ích hơn.”

“Tôi kết hôn với anh ấy là vì tình cảm. Không còn tình cảm thì chẳng còn gì để nói nữa.”

Bà lập tức châm chọc:

“Sao, cô muốn ly hôn à?”

“Cô ra ngoài hỏi thử xem, người như Văn Trạch nhà tôi có cầm đèn lồng đi tìm cũng khó gặp.”

“Tôi nói cho cô biết, cho dù ly hôn thì người khác cũng chỉ cảm thấy cô bị thần kinh. Văn Trạch là bác sĩ, chỉ quan tâm một chút đến bệnh nhân nữ mà cô đã làm ầm lên. Chẳng lẽ phụ nữ trên toàn thế giới đều không được phép mắc bệnh à? Phụ nữ không được ghen tuông quá, đặt ở thời cổ đại thì phải bị nhốt lồng heo dìm xuống nước đấy.”

Nhưng tình cảm đã không còn, cuộc hôn nhân này còn cần thiết tồn tại sao?

Còn phải xoắn xuýt xem có ngoại tình hay không, có phản bội hay không sao?

Cho nên tôi nói không quan trọng nữa.

Tôi đã kéo được bản thân ra khỏi vũng bùn.

Không thể tiếp tục sa xuống nữa.

6

Lục Văn Trạch kiên quyết không chịu ly hôn với tôi.

Không còn gì để nói.

Tôi định ly thân trước rồi sau đó ly hôn.

Lục Văn Trạch gọi:

“Thính Thu, đừng đi.”

Trong lúc cuống lên, anh rút cả kim truyền ra chỉ để giữ tôi lại.

Mẹ chồng đau lòng kêu la om sòm.

Tô Thanh Hòa đâm mạnh vào người tôi.

“Âm hồn không tan, tại sao cô còn quay về?”

Tôi đau đến mức ngồi xổm xuống, lập tức được Lục Văn Trạch ôm vào lòng.

Anh quát Tô Thanh Hòa:

“Xin lỗi vợ tôi.”

Tô Thanh Hòa bị sắc mặt của anh dọa giật mình, lắp bắp nói một câu:

“Xin lỗi.”

Rồi chạy mất.

Tôi đẩy anh ra.

“Thính Thu, cho anh thêm một cơ hội. Em nhìn biểu hiện của anh được không?”

“Lục Văn Trạch, em không có nhiều thời gian để tiêu hao với anh.”

Mắt anh sáng lên, liên tục nói:

“Không cần lâu đâu. Bây giờ chúng ta về nhà, anh nấu cơm cho em.”

Tôi biết anh đã hiểu lầm ý mình.

Ý tôi là ngày mai tôi sẽ trở lại Đức.

Đang định giải thích thì bên ngoài vang lên tiếng kinh hô.

“Bệnh nhân kia lại muốn nhảy lầu rồi!”

“Chẳng phải sân thượng đã khóa sao?”

“Không ở sân thượng, ở cửa sổ nhà vệ sinh tầng năm. Nửa người đã thò ra ngoài rồi.”

“Mau báo cảnh sát!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)

Bình luận & Thảo luận

Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng