Chương 2 - Ly Hôn Hay Không
Phó Đình An cho rằng tôi lại muốn giống như trước đây, chủ động dỗ dành anh.
Tôi bình thản nói:
“Ừ, chín giờ sáng mai gặp ở Cục Dân chính. Em chỉ muốn nhắc anh đừng quên.”
“Tần Duyệt, em có cần phải làm đến mức này không?”
Phó Đình An cau mày, trong giọng nói mang theo chút tức giận.
“Em đừng làm mãi không thôi như vậy. Làm ầm ĩ đến mức này, em muốn để người khác nhìn vào chê cười sao?”
“Mấy ngày tới em hãy bình tĩnh lại đi.”
“Chỉ ghen một chút mà đã làm ầm lên đòi ly hôn. Em thật sự coi mình vẫn còn là trẻ con sao?”
Nghe những lời Phó Đình An nói, tôi chỉ cảm thấy buồn cười.
“Có cần thiết. Phó Đình An, em thực sự muốn ly hôn với anh.”
Nhưng tôi vừa nói xong, Phó Đình An đã cúp điện thoại.
Là vì Thẩm Minh Vi đi ra tìm anh.
Một lúc sau, điện thoại của tôi rung lên.
Thẩm Minh Vi gửi cho tôi một đoạn video.
“Chị dâu, em và anh Đình An chơi một trò chơi. Chị sẽ không để ý chứ?”
4
Tay tôi khựng lại rồi mở đoạn video ra.
Thẩm Minh Vi đang chơi trò chơi với Phó Đình An, giữa môi hai người chỉ có một tờ giấy mỏng ngăn cách.
Những người xung quanh đều lớn tiếng hò hét.
“Kích thích quá rồi đấy! Tối nay anh Phó về nhà chắc phải ngủ ngoài sofa rồi.”
“Thanh mai trúc mã, còn là mối tình đầu của nhau nữa. Trời ơi, thế này không ghép đôi thì phí quá.”
“May mà Tần Duyệt không có mặt, nếu không thật sự không giải thích rõ được.”
Hai người nhìn nhau, không biết ai đã thổi vào tờ giấy.
Tờ giấy rơi xuống đất.
Tiếng hò hét xung quanh càng lớn hơn.
Đoạn video kết thúc ở đó.
Trong lòng tôi không có chút dao động nào.
Thẩm Minh Vi lại gửi đến một tin nhắn thoại.
“Chị dâu, chị không tức giận đấy chứ? Chỉ là trò chơi thôi, chị đừng để trong lòng.”
Tôi không trả lời, trực tiếp tắt điện thoại.
Ngày hôm sau, tôi trở về nhà một chuyến.
Đồ đạc quá nhiều, hôm qua tôi chưa lấy hết.
Tôi thử mật khẩu khóa cửa mấy lần nhưng đều không đúng.
Đang định giơ tay lên thì cửa bỗng mở ra.
Người mở cửa là Thẩm Minh Vi.
“Chị dâu?”
Cô ta mỉm cười.
“Xin lỗi nhé, tối qua anh Đình An uống say nên đã đổi mật khẩu thành ngày sinh của em.”
Tôi không nói gì, ánh mắt dừng trên bộ đồ ngủ cô ta đang mặc.
Lông mày tôi lập tức nhíu chặt.
Thẩm Minh Vi cúi đầu nhìn, sau đó hiểu ra rồi bật cười.
“Em đến vội quá nên quên mang theo đồ ngủ.”
“Chị dâu, chị sẽ không tức giận chứ?”
Tôi đẩy cô ta sang một bên rồi đi vào.
Đúng lúc Phó Đình An từ trên tầng đi xuống.
“Sao em lại đến đây?”
Tôi không để ý đến anh, đi thẳng lên tầng.
Đẩy cửa phòng ra, tôi phát hiện vali của mình bị mở tung dưới đất, đồ đạc bên trong đều bị lục tung.
Phó Đình An đi theo lên.
Anh nhìn một cái rồi hơi mất tự nhiên giải thích:
“Minh Vi quên mang quần áo. Lúc anh lấy đồ cho cô ấy, không cẩn thận làm lộn xộn.”
Anh không để chuyện đó trong lòng.
“Lát nữa anh sẽ thu dọn lại.”
Tôi không đáp lời Phó Đình An.
Chỉ im lặng nhét đồ vào trong rồi kéo khóa vali lại.
Phó Đình An nhíu mày.
“Chỉ là một bộ quần áo thôi, anh sẽ mua cho em bộ mới. Có cần phải tỏ thái độ như vậy không?”
Đúng vậy.
Trong mắt Phó Đình An, đó chỉ là một bộ quần áo.
“Không cần.”
Tôi nói:
“Để lại cho Thẩm Minh Vi đi.”
“Phó Đình An, anh tìm thời gian, chúng ta đi hoàn tất thủ tục ly hôn đi.”
Thẩm Minh Vi chạy vào.
Hai mắt cô ta đỏ hoe, dáng vẻ vô cùng tủi thân.
“Xin lỗi chị dâu, là do em không nên mặc quần áo của chị.”
“Em, em sẽ đền cho chị……”
“Chị đừng vì em mà đòi ly hôn với anh Đình An.”
Phó Đình An quay đầu, dịu giọng an ủi cô ta.
“Không liên quan đến em, đừng tủi thân.”
Nói xong, anh lại quay sang nhìn tôi.
“Đủ rồi, Tần Duyệt. Chỉ một chuyện nhỏ như vậy, em nhất định phải bám lấy không buông sao?”
“Chẳng phải chỉ là một bộ quần áo thôi sao? Có cần thiết không?”
Trong mắt Phó Đình An, tất cả những chuyện đó đều là chuyện nhỏ.
Chỉ cần có liên quan đến Thẩm Minh Vi thì đều là chuyện nhỏ.
Giống như tôi mới là kẻ xấu xa, tội ác tày trời.
Tôi nhìn Phó Đình An.
“Có.”
“Em nhất định sẽ bám lấy chuyện nhỏ này không buông.”
Phó Đình An sững người.
Anh còn muốn nói gì đó, nhưng tôi đã kéo hành lý rời đi.
Tôi vẫn chưa đi xa nên còn nghe thấy Thẩm Minh Vi tủi thân hỏi anh:
“Anh Đình An, hình như chị dâu rất tức giận. Chị ấy sẽ không thực sự ly hôn với anh đấy chứ?”
Một lúc sau, giọng nói chắc chắn của Phó Đình An truyền đến.
“Không đâu, anh hiểu cô ấy.”
“Cô ấy không thể rời khỏi anh.”
Tôi không nói gì.
Chiều hôm đó, tôi và Phó Đình An đến Cục Dân chính một chuyến.
Nhân viên thông báo rằng chúng tôi vẫn phải trải qua một tháng cân nhắc.
Khóe môi Phó Đình An khẽ cong lên.
“Diễn cũng giống thật đấy. Có phải vì biết vẫn còn thời gian cân nhắc nên em mới cố ý làm loạn không?”
Tôi không để ý đến anh, trực tiếp lên xe rời đi.
Tin nhắn của Phó Đình An gửi đến.
“Tối mai là sinh nhật Minh Vi, em nhớ đến.”
“Nhớ mua quà.”
Tôi không trả lời, trực tiếp đưa Phó Đình An vào danh sách đen.
Sau đó tôi mở ứng dụng đặt vé, mua một tấm vé máy bay đến thành phố A.
5
Trong buổi tiệc sinh nhật của Thẩm Minh Vi, Phó Đình An đưa món quà đã đặt trước nửa năm cho cô ta.