Chương 1 - Ly Hôn Để Rời Khỏi Nỗi Đau
Chăm chồng suy thận tám năm, anh ta quay lưng chuyển cổ phần 20 triệu cho thư ký
Anh ta đứng trước mặt mọi người, nói sẽ chuyển toàn bộ số cổ phần trị giá hai mươi triệu của công ty sang tên cô thư ký.
Tôi sững người tại chỗ, hỏi anh ta rốt cuộc là có ý gì.
Anh ta nói rất hùng hồn:
“Suốt tám năm qua Tư Kỳ theo tôi gây dựng công ty. Công ty có được ngày hôm nay đều nhờ cô ấy.”
“Còn em là vợ tôi. Em chăm sóc tôi chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao?”
Cô thư ký đứng bên cạnh, mắt đỏ hoe:
“Chị Tô, anh Kiến Quốc chỉ thương em vất vả ở công ty bao năm nay thôi. Chị đừng nghĩ nhiều.”
“Em chỉ là người đi làm thuê, sao dám so với chị chứ.”
Tôi nhìn hai người họ kẻ tung người hứng, rồi bật cười.
“Được thôi. Ly hôn đi.”
“Cổ phần thuộc về cô ta, anh cũng thuộc về cô ta. Hai người yêu thương nhau như vậy, tôi thành toàn.”
01
Mặt Lục Kiến Quốc lập tức sa sầm.
“Em vừa nói gì?”
“Tôi nói ly hôn.”
Tôi tháo tạp dề xuống.
“Cô ta nhận cổ phần hai mươi triệu, vậy cô ta chăm sóc anh. Công bằng hợp lý.”
“Tô Thi Vân, em đừng làm loạn.”
“Tôi không làm loạn. Không phải anh nói cô ta cần sự bảo đảm hơn tôi sao? Vậy anh qua sống với cô ta đi.”
Nụ cười của Trần Tư Kỳ cứng đờ trên mặt.
Cô ta vội xua tay:
“Chị Tô, em không có ý đó…”
“Cô có ý gì không quan trọng.”
Tôi nhìn cô ta.
“Từ hôm nay trở đi, cô chăm sóc anh ta.”
“Mỗi tuần chạy thận ba lần, thứ Hai, thứ Năm, thứ Bảy, hai giờ chiều.”
“Nằm viện chăm đêm, nửa đêm sốt, lấy thuốc, đăng ký khám, tất cả giao cho cô.”
Mặt Trần Tư Kỳ trắng bệch.
“Chị Tô, em… em còn phải làm việc…”
“Cô không phải thư ký tổng giám đốc sao?”
Tôi cười.
“Công việc của cô là chăm sóc sếp. Hợp lý mà.”
Lục Kiến Quốc ngồi thẳng dậy:
“Tô Thi Vân, tôi sẽ không ly hôn. Em đừng hòng.”
“Không ly hôn cũng được.”
Tôi dựa vào khung cửa.
“Vậy chuyện cổ phần khỏi bàn.”
Anh ta nghiến răng, quai hàm giật giật.
“Tô Thi Vân, Tư Kỳ thật sự không dễ dàng.”
“Cô ấy một mình lên thành phố bươn chải, còn nuôi một đứa con…”
“Liên quan gì đến tôi?”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Tôi chăm sóc anh tám năm vì anh là chồng tôi. Cô ta là gì của anh?”
Lục Kiến Quốc im lặng.
Trần Tư Kỳ đứng bên cạnh, sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.
Tôi cầm điện thoại lên, gọi 120.
“Em làm gì vậy?”
Lục Kiến Quốc trừng mắt.
“Gọi xe cấp cứu đến đón anh. Từ hôm nay trở đi, anh sang nhà cô ta ở.”
“Tô Thi Vân!”
Mặt Lục Kiến Quốc xanh mét.
“Tô Thi Vân, rốt cuộc em muốn thế nào?”
“Tôi chẳng muốn thế nào cả.”
Tôi nhìn vào mắt anh ta.
“Tôi chỉ muốn hỏi một câu: như vậy có công bằng không?”
Anh ta há miệng, nhưng không nói được gì.
“Có công bằng không?”
Tôi hỏi lại lần nữa.
“Tôi chăm sóc anh tám năm, quay đầu lại anh đem công ty tặng cho một người ngoài?”
“Dựa vào đâu? Anh nghĩ tôi dễ bắt nạt lắm sao?”
Yết hầu Lục Kiến Quốc khẽ động.
Sau đó anh ta ngẩng đầu lên, giọng đột nhiên mềm xuống.
“Thi Vân, tôi biết em chịu ấm ức rồi. Nhưng bên công ty, tôi đã thông báo rồi.”
Anh ta tránh ánh mắt tôi.
“Group công ty, group khách hàng, tôi đều nói rồi.”
“Tôi nói em đồng ý chuyển cổ phần cho Tư Kỳ, nói em thông cảm cho cô ấy bao năm nay không dễ dàng.”
“Bây giờ cả công ty đều biết em rộng lượng.”
Khóe môi Trần Tư Kỳ hơi nhếch lên.
Tôi sững người.
“Cả công ty đều biết rồi?”
“Đều biết rồi.”
Anh ta nuốt nước bọt.
“Bây giờ nếu em đổi ý, người ta sẽ nói em nuốt lời…”
Điện thoại Trần Tư Kỳ vang lên.
Cô ta nhìn màn hình, rồi quay lưng đi nghe máy.
“Hiệu trưởng Vương… Vâng vâng, nhà trong tuyến trường em đã chốt rồi…”
“Đúng đúng, suất nhập học nhất định phải giữ giúp em… Thầy yên tâm, điều kiện chắc chắn không có vấn đề…”
Cúp máy xong, cô ta quay lại, đổi ngay vẻ mặt.
“Chị Tô, em cũng hết cách rồi.”
“Con em năm sau vào tiểu học, không có nhà đúng tuyến thì đến tư cách đăng ký cũng không có.”
Tôi không nói gì.
Cô ta lại tiến tới gần, mắt đỏ hoe:
“Một mình em thật sự gánh không nổi nữa…”
02
Tôi hỏi:
“Cho nên?”
“Chuyện anh Kiến Quốc cho em cổ phần, chị có thể thông cảm một chút được không?”
Cô ta lau khóe mắt.
“Em cũng thật sự cống hiến cho công ty suốt tám năm.”
“Em biết chị chăm sóc anh Kiến Quốc rất vất vả, nhưng ít nhất chị còn có nhà để ở.”
“Căn nhà em đang thuê tháng sau hết hạn rồi. Em không có tiền, cũng không thể chăm sóc anh Kiến Quốc…”
Tôi quay sang nhìn Trần Tư Kỳ.
“Tám năm.”
“Cô hỏi anh ta xem mấy năm nay tôi đã tiêu bao nhiêu tiền.”
“Tiền chạy thận, tiền nằm viện, thuốc nhập khẩu, mỗi tháng ít nhất mười hai nghìn.”
“Lương tôi chỉ có tám nghìn, đổ hết vào vẫn không đủ.”
“Tiền dưỡng già mẹ tôi dành dụm, tôi bỏ vào mười lăm vạn. Hai mươi vạn của hồi môn khi tôi kết hôn, tôi cũng bù vào hết.”
“Lặt vặt cộng lại, ít nhất cũng sáu mươi vạn.”
Tôi nhìn chằm chằm Trần Tư Kỳ.
“Cô nhận cổ phần trị giá hai mươi triệu, rồi nói với tôi cô không có tiền gánh chi phí cho bệnh nhân?”
Mặt Trần Tư Kỳ trắng bệch, môi run hồi lâu.
“Chị dâu… tiền của em còn phải để mua nhà đúng tuyến…”
Tôi bật cười.
“Vậy thì càng tốt. Lục Kiến Quốc cho cô cổ phần hai mươi triệu, đủ mua năm căn nhà đúng tuyến.”
“Cô đón anh ta về đi. Trường học gần bệnh viện, cô chăm sóc cả anh ta lẫn con trai cô luôn. Một nhà đoàn tụ, quá đẹp.”
Trần Tư Kỳ hoàn toàn không nói nên lời.
Mặt Lục Kiến Quốc xanh mét:
“Tô Thi Vân! Em nói linh tinh cái gì vậy!”
Anh ta tức đến mức ho sặc sụa.
“Tôi với em là vợ chồng, tiền tiêu thì cũng đã tiêu rồi. Em tính toán với Tư Kỳ làm gì?”
Lục Kiến Quốc xua tay.
“Tư Kỳ cũng không dễ dàng, em đừng làm khó cô ấy nữa.”
“Tôi ép cô ta?”
Tôi cười.
“Tôi không đồng ý để cô ta tay không lấy cổ phần công ty, anh bảo tôi đừng ép cô ta.”
“Cô ta lấy tiền rồi không chăm sóc anh, anh cũng bảo tôi đừng ép cô ta.”
“Vậy ai tha cho tôi?”
Lục Kiến Quốc không nói gì.
Anh ta cúi đầu, im lặng vài giây, rồi đột nhiên ôm ngực.
“Tôi… tôi tức ngực…”
Vẻ mặt anh ta méo mó, hơi thở dồn dập.
Trần Tư Kỳ là người hoảng trước.
“Anh Kiến Quốc! Anh Kiến Quốc, anh sao vậy?”
Cô ta lao tới đỡ anh ta, quay đầu hét với tôi:
“Chị Tô, chị mau xem anh ấy đi! Sắc mặt anh ấy không ổn!”
Tôi không nhúc nhích.
“Chị Tô!”
Nước mắt Trần Tư Kỳ rơi xuống.
“Cơ thể anh Kiến Quốc đã như vậy rồi, chị còn muốn chọc tức anh ấy sao?”
Cô ta vừa lau nước mắt vừa nói:
“Dù thế nào đi nữa, anh ấy cũng là chồng chị mà.”
“Chị Tô, em biết trong lòng chị ấm ức. Nhưng chị sống với anh ấy bao nhiêu năm rồi, chị phải hiểu cho anh ấy chứ.”
Tôi nhìn cô ta.
“Cô hiểu anh ta như vậy thì cô chăm anh ta đi.”
Cô ta nghẹn lại.
“Em… công việc của em bận lắm…”
“Lúc nhận cổ phần thì không bận?”
Tôi nói.
“Lúc cô bàn với anh ta cách chuyển tài sản thì không bận?”
“Bây giờ bảo cô chăm bệnh nhân, cô lại bận?”
Lục Kiến Quốc mở mắt, giọng khàn khàn:
“Em đừng nói nữa. Tư Kỳ đối xử với tôi đủ tốt rồi.”
“Mấy năm nay cô ấy giúp tôi quản lý công ty, không có công lao cũng có khổ lao. Em so đo với cô ấy làm gì?”
Tôi không trả lời.
“Được.”
Tôi nói.
“Hai người có công lao, có khổ lao, hiểu nhau như vậy thì cứ hiểu nhau đi. Tôi không xen vào nữa.”
Lục Kiến Quốc im lặng vài giây, rồi lại ôm ngực.
“Tôi… tôi chóng mặt quá…”
“Mau… mau đưa tôi đến bệnh viện…”
03
Vừa sắp xếp xong ở bệnh viện, cửa phòng bệnh đã bị đẩy mở.
Mẹ chồng tôi hùng hổ xông vào.
Phía sau còn có dì Hai và thím Ba.
“Vân Vân!”
Mẹ chồng vừa bước vào đã nắm lấy tay tôi.
“Mẹ nghe nói rồi, con đồng ý nhường cổ phần cho Tư Kỳ.”
“Con ngoan, mẹ biết con hiểu chuyện mà.”
Tôi sững người.
Mẹ chồng nắm tay tôi, vỗ mạnh hai cái.
“Con bé Tư Kỳ cũng không dễ dàng. Kiến Quốc nói cho nó cổ phần, ban đầu mẹ cũng không đồng ý.”
“Nhưng nghĩ lại, người ta theo Kiến Quốc tám năm, là đại công thần đấy, cũng nên có chút bảo đảm!”
Thím Ba thở dài:
“Tư Kỳ khổ thật, một mình nuôi con. Cổ phần này cho nó cũng xem như tích đức.”
Tôi nhìn vào mắt mẹ chồng, bỗng hiểu ra.
Tất cả họ hàng đều biết chuyện đôi nam nữ chó má này.
Chỉ có tôi là bị che mắt.
Mẹ chồng vẫn đang nói:
“Con ấy à, không tranh không giành, có phúc đấy.”
Thím Ba phụ họa:
“Không như mấy cô gái trẻ bây giờ, hơi tí là đòi nhà chồng cái này cái kia.”
Họ mỗi người một câu.
Cố tình đặt tôi lên cái vị trí “hiểu chuyện, rộng lượng, chu đáo”, để tôi không thể bước xuống.
Tôi đứng cạnh giường bệnh.
Móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Lục Kiến Quốc nằm trên giường bệnh, nhắm mắt, khóe môi hơi nhếch lên.
Mẹ chồng lại lên tiếng:
“Vân Vân, tối nay con ở lại chăm đêm.”
Tôi còn chưa kịp mở miệng, Trần Tư Kỳ đã đứng dậy từ góc phòng.
“Chị Tô, em phải về rồi.”
Cô ta xách túi lên.
“Con trai em ở nhà một mình, không ai nấu cơm cho nó.”
Cô ta nhìn tôi, ánh mắt vừa cầu xin, vừa như thể đó là chuyện đương nhiên.
“Bên anh Kiến Quốc… phiền chị rồi.”
Tôi nhìn cô ta.
“Anh ta không phải sếp cô sao? Cổ phần cũng cho cô rồi, cô không chăm à?”
Trần Tư Kỳ cắn môi.
“Chị Tô, em thật sự phải về. Con trai em mới bảy tuổi…”
Cô ta nhìn tôi với vẻ khó xử.
“Chị Tô, em phải về…”
“Vậy mai cô đến?”
“Mai… mai thằng bé phải thi chứng chỉ…”
Tôi nhìn cô ta.
Cô ta cúi đầu, giọng càng lúc càng nhỏ.
“Chị Tô, em thật sự không có cách nào. Em một mình nuôi con…”
Vừa nói, cô ta vừa bắt đầu thu dọn túi.
“Chị Tô, vất vả cho chị rồi.”
“Chuyện lau người, đưa anh Kiến Quốc đi vệ sinh, chị quen hơn em.”
“Em đi trước, con em ở nhà một mình, em không yên tâm.”
Tôi còn chưa nói gì, mẹ chồng đã đứng ra hòa giải:
“Vân Vân, tối nay con chịu khó một chút trước đã.”
Dì Hai cũng nói:
“Vân Vân hiểu chuyện nhất, chút việc nhỏ này không làm khó con bé đâu.”
Thím Ba gật đầu theo:
“Đúng vậy, con chăm Kiến Quốc bao nhiêu năm rồi, có kinh nghiệm.”
Tôi cười khẽ.
Có kinh nghiệm.
Vì tôi đã chăm tám năm, nên tôi có kinh nghiệm.
Vì tôi “hiểu chuyện”, nên tôi đáng đời phải tiếp tục làm mấy việc bẩn thỉu, mệt nhọc.
Lúc này, bác sĩ đẩy cửa bước vào.
Trên tay cầm một xấp kết quả kiểm tra.
“Người nhà bệnh nhân Lục Kiến Quốc?”
04
“Creatinin của bệnh nhân cao hơn tháng trước gần hai trăm. Mức lọc cầu thận đã tụt xuống dưới mười lăm.”
“Tôi nói thẳng, chức năng thận của anh ấy đang suy giảm rất nhanh.”
Ngón tay tôi siết chặt tờ giấy.
“Chúng tôi đề nghị tăng tần suất chạy thận từ ba lần mỗi tuần lên cách ngày một lần.”
“Ngoài ra cần thêm vài loại thuốc nhập khẩu. Tỷ lệ bảo hiểm chi trả thấp, phần tự túc mỗi tháng khoảng mười lăm đến hai mươi nghìn.”
“Ý là so với hiện tại mỗi tháng phải tốn thêm gần mười nghìn?”
“Gần như vậy.”
Bác sĩ khép bệnh án lại.
“Người nhà cân nhắc kỹ.”
Phòng bệnh im lặng hai giây.
Lục Kiến Quốc nằm trên giường, nhắm mắt.
Tôi là người lên tiếng trước.
“Tôi không có tiền.”
Tất cả mọi người đều nhìn tôi.
“Tám năm qua tôi đã tiêu hơn sáu mươi vạn.”
Tôi nói.
“Bây giờ tôi không lấy ra nổi một đồng.”
Tôi quay sang nhìn Trần Tư Kỳ.
“Tiền không phải ở chỗ cô sao? Khoản này cô trả đi.”
Mặt Trần Tư Kỳ lập tức trắng bệch.
“Chị Tô… cổ phần đó còn chưa đổi thành tiền mặt mà…”
Mẹ chồng vội vàng hòa giải:
“Vân Vân, con đừng vội. Chuyện tiền bạc từ từ bàn…”
“Mẹ.”
Tôi ngắt lời bà.
“Bây giờ bệnh của Kiến Quốc nặng hơn rồi, để cô ta trả tiền chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao? Cổ phần cũng cho cô ta rồi mà.”
Trần Tư Kỳ cắn môi, không nói.