Chương 4 - Ly Cà Phê Định Mệnh
“Tôi ngủ một lúc. Khi mặt trời mọc thì gọi tôi.”
“Được.”
Tôi kiên trì làm tròn nhiệm vụ, gọi sếp dậy sau khi mặt trời đã mọc.
Anh bật ngồi dậy, nhìn ra ngoài lều rồi tức giận:
“Lâm Vân Chi, tám giờ cô mới gọi tôi dậy là có ý gì?”
Tôi mở dự báo thời tiết trên điện thoại.
Trên màn hình hiển thị: trời âm u chuyển nhiều mây.
Sếp không nói gì, nằm xuống tiếp tục ngủ.
Tôi thật sự muốn đẩy cả cái lều của anh xuống biển.
17
Một cuối tuần nọ, sếp về nhà dự tiệc, uống say đến mức nằm bẹp, gọi tôi đến đón.
Tôi vừa lái xe vừa lầm bầm chửi, tìm đến địa chỉ anh gửi.
Người mở cửa đón tôi lại là mẹ anh.
Mẹ anh chính là giáo viên Ngữ văn thời trung học của tôi!
Tôi được nhiệt tình mời vào nhà, ngồi trong phòng khách vừa uống trà vừa nghe sếp và bố anh hợp ca bài “Có cố gắng mới thắng”.
Cuối cùng, sếp cầm micro ngồi xuống cạnh tôi, đòi tôi hát cùng anh bài “Người yêu tri kỷ”.
Tôi từ chối!
Bởi vì phong cách âm nhạc của tôi là:
“Mây trắng bồng bềnh, trời xanh vẫn thế, nước mắt vẫn đang phiêu bạt…”
Khó khăn lắm tôi mới khiêng được sếp về căn hộ của anh, còn bị anh giữ lại bên giường, bắt kể chuyện dỗ anh ngủ.
Sao không bảo tôi tắm rửa thay quần áo giúp anh luôn đi?
Đêm đó, anh nằm trên giường ngủ ngon lành, còn tôi co ro run rẩy trên sofa.
18
Trưa hôm sau, mẹ sếp đến công ty.
Tôi tiếp đón bà.
Mẹ anh nắm tay tôi, vừa dịu dàng vừa chân thành khuyên bảo, hệt như khi còn ở trường:
“Đứa con trai này của cô, toàn thân chỗ cứng nhất chính là cái miệng. Con nhường nó một chút, đừng so đo với nó. Cãi nhau thì dỗ dành là được, con trai cô dễ dỗ lắm…”
Tôi càng nghe càng mơ hồ.
Mẹ sếp muốn tôi làm bà chủ à?
Cũng không phải là không được.
Chỉ là lúc này, sếp đang đứng cách đó không xa với vẻ mặt tức tối, còn đưa tay làm động tác cắt cổ với tôi.
Tôi hiểu.
Anh đang nhắc tôi đừng có suy nghĩ không an phận.
Nhưng cảnh tượng này đột nhiên có chút quen mắt…
Tôi nhớ ra rồi.
Trước đây, trong bài tập làm văn, tôi từng “tố cáo” sếp cùng mấy học sinh giỏi trong lớp anh trốn ở góc sân trường hút thuốc.
Thật ra lúc đó tôi định giả mù.
Nhưng sếp không những dùng ánh mắt cảnh cáo tôi đừng xen vào chuyện người khác, còn đưa tay làm động tác cắt cổ với tôi…
Mẹ của sếp ơi, con cần một tấm kim bài miễn tử.
19
Sếp phải tham dự một buổi tiệc rượu, bảo tôi làm bạn gái đi cùng, còn nói sẽ tặng tôi một bộ lễ phục.
Tôi vô cùng phấn khích.
Rượu sâm panh và trai đẹp đang chờ tôi!
Sếp:
【Cỡ quần áo của cô?】
Tôi:
【165】
Sếp:
【Số đo ba vòng?】
Tôi:
【?】
Sếp gửi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện với bên đặt may lễ phục.
Sếp tôi đúng là hào phóng, còn đặt may riêng cho tôi.
Tôi:
【85, 57, 90】
Sếp:
【Không nhìn ra.】
Tôi:
【?】
Sếp:
【Lúc mặc đồng phục, trông cô bằng phẳng! Không có gì nổi bật!】
Tôi:
【Ha ha.】
Tôi đặt điện thoại xuống, hít sâu một hơi.
Không nên so đo với đồ chó má.
Bây giờ tôi có lý do nghi ngờ anh tuyển tôi vào làm chỉ để trả thù chuyện tôi tố cáo anh hút thuốc năm xưa.
20
Tôi và sếp cùng tham dự tiệc rượu.
Sếp ở bên kia xã giao, còn tôi ở bên này ăn uống.
“Cô không nhìn thấy nhân viên phục vụ kia cứ lườm cô à?”
Sếp cầm ly sâm panh đứng sau lưng tôi.
Tôi vừa nhai miếng cá hồi trong miệng vừa nhìn theo hướng anh nhắc.
Đúng là người kia đang nhìn tôi với vẻ hung dữ.
Được thôi, vậy tôi quay lưng về phía anh ta rồi ăn.
Sếp cạn lời, gắp hết cá hồi vào đĩa của tôi, kéo tôi đến một góc:
“Trốn ở đây ăn hết rồi hãy ra ngoài. Mất mặt quá!”
“Vâng!”
Tôi vui vẻ mỉm cười, miếng cá hồi trong miệng suýt rơi ra ngoài.
21
Ăn hết cá hồi, tôi lấy cho sếp một ít tôm hùm đút lò phô mai.
Không phải tôi chu đáo, mà do anh nhắn tin nói mình muốn ăn nhưng không tiện qua lấy.
Phi!
Muốn ăn còn làm bộ, đúng là biết giả vờ.