Chương 3 - Luật Sư Nói Lắp
Một kẻ vô dụng như tôi mà lại còn muốn giúp đỡ người khác.
Tôi là đồ vô dụng.
Là ông trời không cho tôi con đường này.
Dù tôi có cố gắng hơn nữa cũng vô ích.
Tôi cố thuyết phục bản thân rằng đó không phải lỗi của tôi.
Nhưng không được.
Hôm nay thì không được.
Có một cô bé đã chết đang chờ tôi đòi lại công bằng.
Cha mẹ cô bé đã bỏ ra toàn bộ tiền tích cóp để tìm luật sư, chỉ vì muốn cho con gái một sự công bằng.
Bà nội của cô bé hơn sáu mươi tuổi, ngồi trên xe lăn cũng phải đến đây để chờ công bằng giáng xuống.
Còn tôi thì sao?
Toàn bộ hy vọng của họ chỉ là một luật sư nói lắp.
Buồn cười biết bao.
Không được.
Không thể.
Tuyệt đối không thể!
Tôi đi trong mưa, bỗng lảo đảo một cái, đá vụn cứa rách chân tôi, máu chảy như suối.
Mười phút sau, nước mưa lạnh đến mức khiến tôi run cầm cập.
Hai mươi phút sau, tôi sờ trán mình.
Cơn mưa lớn cộng thêm vết thương trên chân, tôi bắt đầu phát sốt.
Bốn mươi phút sau, nếu mẹ tôi ở đây, chắc chắn bà sẽ hận không thể nhét tôi vào tủ lạnh.
Cô còn ở đó không?
Tôi khẽ hỏi người ở trong cơ thể mình.
Nếu cô còn ở đó, có thể giúp tôi lần này không?
Cơ thể tôi run lên, tim đập càng lúc càng nhanh.
Trong đầu dâng lên một cảm giác kỳ lạ, giống như có thứ gì đó đang tỉnh dậy.
Cô ấy thức tỉnh rồi.
Chương 4
4.
Tôi bỗng bật cười, cứ như vậy đứng trong mưa, cho đến khi phiên tòa mở lại.
Khi tôi bước vào từ cửa, tất cả mọi người đều ngây ra.
Tôi giống như một con thủy quỷ, mỗi bước đều để lại một dấu chân ướt.
“Luật sư nguyên đơn, cô…”
Chủ tọa nhíu mày.
“Dầm chút mưa thôi, không sao.”
Tôi nói.
Bảy chữ, rõ ràng rành mạch, không hề nói lắp.
Cả phòng xử án đều im lặng.
Chủ tọa sửng sốt một chút, nhìn tôi thêm mấy lần, dường như đang xác nhận tôi có phải đã đổi người hay không.
Phương Đường nghi hoặc liếc nhìn tôi.
Tần Nhạc thì như còn chưa ngủ tỉnh, trên mặt đều là biểu cảm “mau kết thúc để tôi còn về nhà”.
Hắn không biết mình sắp phải đối mặt với điều gì.
Giết người thì phải đền mạng, Tần Nhạc.
Cho nên, xin anh đi chết đi.
“Thưa chủ tọa, tôi yêu cầu tiếp tục phần chất vấn chứng cứ buổi sáng.”
Tôi dứt khoát mở miệng.
Chủ tọa gật đầu.
Tôi đứng dậy, không nhìn bản thảo.
Vụ kiện này nên đánh như thế nào, tôi đã thuộc nằm lòng từ lâu.
“Thứ nhất.”
Giọng tôi không lớn, nhưng đủ để người khác nghe rõ.
“Luật sư bị cáo nói ‘người chết có bản tính phóng đãng’, xin hỏi, chứng cứ ở đâu?”
Phương Đường kinh ngạc nhìn tôi.
Người trên hàng ghế dự thính xì xào bàn tán:
“Vãi, có phải đổi người rồi không?”
“Một người trong thời gian ngắn có thể thay đổi lớn như vậy sao?”
Tôi tiếp tục nói:
“Người chết tên Trương Vũ Hàm. Giáo viên, bạn học của em ấy, lời chứng của tất cả mọi người đều nói em ấy là một học sinh cấp hai vừa có phẩm chất vừa có thành tích tốt, ngay cả yêu đương cũng chưa từng.”
“Bốn chữ ‘bản tính phóng đãng’ là do luật sư bị cáo bịa đặt từ hư không, là sự phỉ báng đối với người đã khuất.”
“Thứ hai, ‘giả vờ đã đủ mười tám tuổi’. Một cô bé mười lăm tuổi, cao một mét năm mươi ba, nặng bốn mươi hai ký. Khi chết, em ấy vẫn còn mặc đồng phục của trường Thực nghiệm số 2.”
“Cái gọi là giả vờ của luật sư bị cáo, căn cứ là gì? Là lời nói một phía của bị cáo sao?”
Tôi rút ra mấy tấm ảnh từ hồ sơ vụ án.
Đây đều là những thứ đã được đánh dấu từ trước.
“Ảnh gần đây của Trương Vũ Hàm, bao gồm ảnh chụp một mình và ảnh chụp chung với bạn học. Xin các thẩm phán kiểm tra xem có tấm nào khiến em ấy trông giống một người trưởng thành không.”
Gần như tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh.
Trương Vũ Hàm quá gầy, chiều cao cũng không cao, lại còn có gương mặt búp bê, vừa nhìn đã biết là một đứa trẻ.
“Thứ ba, ‘cố ý dụ dỗ’. Tôi xin hỏi luật sư bị cáo, camera giám sát hiển thị rõ ràng, một cô bé mười lăm tuổi đang đi trên đường bình thường, lại bị mấy người trưởng thành kéo lên xe. Rốt cuộc là em ấy đang dụ dỗ người khác, hay là đương sự của anh cầm thú không bằng, thực hiện hành vi phạm tội với em ấy?”
“Cô nói chuyện kiểu gì vậy?”
Tần Nhạc lập tức đứng bật dậy.
“Cô dám mắng người, có tin tôi bảo luật sư của tôi kiện chết cô không?”
Tôi cười, không để ý đến lời hắn, tiếp tục nói.
“Thứ tư, vừa rồi anh nói, ‘đương sự của tôi còn trẻ, huyết khí phương cương, không chịu nổi dụ dỗ’. Đây là lý do sao?”
Tôi quay về phía ghế thẩm phán.
“Trong luật hình sự không có bất kỳ điều nào nói rằng ‘huyết khí phương cương’ có thể miễn trách nhiệm. Nếu có thể, vậy mỗi tên cưỡng hiếp đều có thể nói rằng hắn không khống chế được bản thân.”
“Sự tồn tại của pháp luật, chính là vì con người phải biết khống chế bản thân. Không khống chế được, thì phải chịu sự trừng phạt của pháp luật!”
Khóe miệng Phương Đường giật giật, anh ta cau chặt mày, chỉnh lại cặp kính gọng vàng.
“Thứ năm, ‘người chết chủ động đề nghị bị ngược đãi, đề xuất các tư thế khó’.”
Tôi nhìn Phương Đường.
“Luật sư Phương, một cô bé mười lăm tuổi, ngay cả yêu đương cũng chưa từng, em ấy biết ngược đãi và tư thế khó từ đâu?”
“Em ấy học ở đâu? Nếu anh có chứng cứ, xin hãy lấy ra.”