Chương 6 - Lửa Hận Từ Cõi Chết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhưng bà quay đầu nhìn tôi.

Lại nhìn nồi thịt kho đang bốc hơi trên bếp.

Dừng lại.

Bà gõ muôi canh “keng” một tiếng lên thành nồi.

“Cút.”

Một chữ.

Trung khí mười phần.

Tên tóc vàng ngẩn ra.

“Ôi mẹ kiếp. Con mụ già này ngang phết? Anh em——”

“Tôi ở đây.”

Rèm sau bếp được vén lên.

Tôi bước ra.

Trong tay bưng chiếc rổ vớt lạc rang vừa vớt khỏi chảo dầu. Dầu còn đang xèo xèo bốc khói.

Tôi đặt rổ lên mép bếp.

Cầm lấy con dao dài dùng để thái thịt kho bên cạnh.

Không phải dao phay. Là loại dao lá liễu chuyên thái thịt.

Mỏng. Sắc.

Tôi đặt một miếng thịt đầu heo lên bàn thấp.

Tay nâng dao hạ.

Phập phập phập.

Năm nhát dao. Những lát thịt mỏng như cánh ve xếp ngay ngắn trên thớt.

Tên tóc vàng nhìn con dao kia.

Lại nhìn mặt tôi.

“Cha tôi chết dưới đáy hầm mỏ. Bác cả bị tôi đưa vào tù.”

Tôi xách dao. Giọng không lớn.

“Các người cảm thấy tôi quan tâm chuyện tiễn thêm một người nữa không?”

Tĩnh lặng chết chóc.

Tên tóc vàng cầm đầu. Cây tăm rơi khỏi khóe miệng.

Hắn lùi lại một bước.

“…Hai người vui là được. Đi thôi đi thôi.”

Đi rồi.

Thật sự đi rồi.

Từ đó về sau, không còn ai tới thu phí bảo kê.

Mẹ tôi đứng sau nồi.

Nhìn tôi đặt con dao dài về giá.

Lau mồ hôi trên trán.

Đột nhiên cười một cái.

“Vãn Thu. Vừa rồi mẹ gào một tiếng đó, chân mềm nhũn cả.”

“Con biết.”

“Nhưng mẹ không lùi.”

“Con biết.”

Bà cúi đầu khuấy nước kho.

Nụ cười thu lại. Nhưng khóe môi vẫn cong lên.

“Sau này mẹ cũng không lùi nữa.”

Hai năm.

Quầy hàng biến thành một quán cơm lớn hai mặt tiền.

Hai năm này không uổng công chịu khổ.

Mùa đông năm đầu, ống nước bị nứt do đông cứng. Đêm giao thừa, tôi chui dưới gầm bàn dùng băng keo quấn ống nước, tay lạnh đến mất cảm giác, vặn ốc vít đến tróc một lớp da.

Đầu xuân năm đầu, chủ quán bên cạnh liên kết với nhà cung cấp cắt nguồn hàng của tôi. Nước tương đậm màu và hoa hồi cần dùng cho thịt kho, toàn trấn không ai dám bán cho chúng tôi.

Tôi đạp chiếc xe Phượng Hoàng cũ.

Đi về sáu mươi cây số. Tự mình tới chợ sỉ huyện gánh hàng.

Một trăm cân gia vị. Buộc trên yên sau.

Trên đường về xuống dốc. Dây phanh xe đứt.

Chiếc xe chở một trăm cân gia vị lao từ đỉnh dốc xuống.

Tôi dùng hai chân kéo lê trên đất làm phanh.

Đế giày mài thủng. Lòng bàn chân chảy máu.

Nhưng hàng không đổ.

Năm thứ hai.

Quán cơm đối diện đóng cửa.

Tay nghề của mẹ tôi thật sự cứng. Cùng một giá tiền. Lượng thức ăn nhiều hơn nhà khác một phần ba. Thịt kho thái dày hơn nhà khác.

Công nhân mỏ không ngốc.

Ngon, thật thà, sạch sẽ.

Danh tiếng là từng bát từng bát ăn ra.

Sáu trăm nghìn tiền gửi không động vào một xu.

Chỉ riêng lợi nhuận quán cơm, mẹ tôi đã để dành được hơn một trăm nghìn.

Mùa hè năm 2000.

Kết quả thi đại học có.

Nguyện vọng một tôi điền——Đại học Tài chính Kinh tế tỉnh thành.

Giấy báo trúng tuyển gửi tới quán cơm.

Nhân viên bưu điện đạp chiếc xe đạp màu xanh dừng trước cửa.

“Cơm nhanh lỗ vị Lão Lâm Có thư bảo đảm!”

Mẹ tôi đang thái thịt kho trên thớt phía sau.

Bà lau tay lên tạp dề. Lau mấy lần liền.

Nhận lấy phong thư.

Mấy chữ Đại học Tài chính Kinh tế tỉnh thành in trên giấy kraft. Huy hiệu trường đỏ tươi.

Bà ôm phong thư. Đứng trước cửa quán.

Không nhúc nhích.

Nhìn rất lâu.

Sau đó nước mắt lộp bộp rơi xuống phong thư.

Thấm ra hai vòng tròn đậm màu.

“Nếu cha con biết…”

“Ông ấy biết.”

Tôi nhận lấy phong thư. Lau mặt cho bà.

Trước khi lên đại học, tôi đặt cho mẹ hai quy củ.

“Thứ nhất. Thuê người. Mẹ không thể cái gì cũng tự làm. Mẹ mệt ngã thì quán cơm cũng mất.”

“Thứ hai. Mỗi tuần gọi điện cho con một lần.”

Bà cười gật đầu.

“Được. Mẹ nghe lời sinh viên đại học.”

——

Bốn năm ở tỉnh thành. Tôi không hề rảnh rỗi.

Vùi mình trong thư viện. Gặm giáo trình quản lý chuỗi cung ứng. Từng quyển từng quyển đọc xuống.

Năm hai đại học.

Mạng lưới đường cao tốc toàn quốc bước vào giai đoạn xây dựng nhanh. Tin tức ngày nào cũng nói “năm dọc bảy ngang”.

Tôi lật “Niên giám Giao thông Đường bộ Trung Quốc” trong thư viện.

Một tấm bản đồ quy hoạch đường cao tốc toàn quốc trải trước mặt.

Những đường đỏ như mạch máu phủ kín bản đồ.

Mỗi tuyến cao tốc. Cứ cách năm mươi cây số lại có một trạm dịch vụ.

Mỗi trạm dịch vụ. Đều cần nơi ăn uống.

Lưu lượng người lớn. Thời gian dừng ngắn. Đơn giá khách thấp nhưng tốc độ quay vòng bàn nhanh.

Bối cảnh hoàn hảo cho cơm nhanh Trung Quốc chuẩn hóa.

Tôi dùng ba tháng làm một bản kế hoạch kinh doanh. Bốn mươi hai trang.

Kỳ nghỉ hè năm ba. Tôi mang về trấn.

Trải lên bàn thao tác inox trong bếp sau của quán.

“Mẹ. Chúng ta phải bước ra ngoài.”

Mẹ tôi đặt dao xuống. Lau tay.

Cúi người lại gần xem.

Bảng biểu. Số liệu. Sơ đồ quy trình.

Không hiểu một chữ.

Nhưng bà ngẩng đầu. Nhìn vào mắt tôi.

“Mẹ tin con. Con nói làm thế nào thì làm thế đó.”

Năm ấy.

Rút sáu trăm nghìn đã niêm phong bốn năm.

Cộng thêm lợi nhuận mấy năm của quán cơm.

Đăng ký “Công ty Quản lý Ẩm thực Lão Lâm”.

Cửa hàng cơm nhanh tiêu chuẩn hóa đầu tiên. Mở tại một trạm dịch vụ cao tốc mới xây của tỉnh thành.

——

Nơi nào có người, nơi đó có giang hồ.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)