Chương 6 - Lựa Chọn Giữa Hai Thế Giới

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

【Chương 12】

Cuối cùng mẹ vẫn theo cậu và mợ đi.

Tấm lưng khom xuống, bước chân chao đảo.

Ba nhìn theo bóng lưng bà rất lâu, rồi thở dài.

“Tiểu Vũ, ba có phải… quá nhẫn tâm không?”

“Ba,” tôi nắm tay ông, “là mẹ nhẫn tâm với chúng ta trước. Bà đã chọn em trai mình, hết lần này đến lần khác. Con đường đó là bà tự chọn.”

Ba siết chặt tay tôi, gật đầu mạnh.

“Đúng. Bây giờ ba chỉ còn con thôi. Hai cha con mình sống cho tốt.”

Livestream hoài niệm của ba dần dần khởi sắc, bắt đầu có vài nhãn hàng nhỏ tìm đến hợp tác. Dù kiếm không nhiều như trước, nhưng ổn định, nợ cũng đang trả dần.

Thành tích học tập của tôi cũng tăng đều, thầy cô nói tôi thi vào một trường đại học trọng điểm không thành vấn đề.

Cuộc sống dường như đang trở lại quỹ đạo.

Cho đến một cuối tuần, chúng tôi vào một nhà hàng mới mở chuyên “trà điểm phong cách văn nhân”, và lại gặp họ.

Mẹ, cậu, mợ.

Họ ngồi ở góc, trên bàn là vài đĩa bánh điểm tâm tinh xảo và một ấm trà.

Mẹ mặc chiếc sườn xám ấy, nhưng dường như gầy đi nhiều, chiếc áo trông hơi rộng. Bà cúi đầu, ăn từng miếng nhỏ, từ đầu đến cuối không nói gì.

Cậu thì nói to, chỉ trỏ với nhân viên phục vụ:

“Trà này không được! Đổi loại ngon nhất cho tôi! Biết chị tôi là ai không? Giáo sư đại học đấy! Uống trà phải có đẳng cấp!”

Mợ ở bên phụ họa, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc sang phía chúng tôi.

Chúng tôi vốn định đổi sang quán khác, nhưng cậu mắt tinh đã nhìn thấy.

“Ôi! Đây chẳng phải anh rể cũ – đại streamer nổi tiếng của tôi sao? Sao, cũng đến đây giả làm người phong nhã à?” ông ta cố ý nói lớn, khiến người xung quanh quay lại nhìn.

Ba nhíu chặt mày, muốn kéo tôi đi.

Nhưng tôi dừng lại, nhìn mẹ.

Bà cũng thấy chúng tôi. Ánh mắt phức tạp, có khó xử, có xấu hổ, dường như còn có một chút… cầu xin?

Nhưng bà nhanh chóng dời ánh mắt.

Cậu lại không chịu buông tha, bước tới.

“Triệu Tiểu Vũ, nghe nói thành tích học của mày không tệ? Chậc chậc, học giỏi thì có ích gì, giống ba mày thôi, cuối cùng chẳng phải vẫn phải làm trò bán mặt kiếm tiền sao?”

Tôi cười.

“Cậu nói đúng. Học hành quả thật chẳng có ích gì, bởi vì đọc bao nhiêu sách cũng không dạy được con người ta biết ơn và liêm sỉ, càng không cứu được một kẻ cờ bạc và một con ký sinh.”

“Mày!” cậu nổi giận, giơ tay lên.

“Triệu Hoành!” mẹ đột nhiên đứng bật dậy, khàn giọng quát.

Bà đi tới bên cậu, kéo ông ta một cái, nói nhỏ:

“Đừng gây chuyện nữa, đi thôi.”

Cậu hất tay bà ra, vẫn lẩm bẩm chửi, nhưng cuối cùng vẫn bị mợ kéo đi.

Mẹ đứng tại chỗ, nhìn chúng tôi một cái, ánh mắt trống rỗng.

Sau đó bà cũng quay người, theo họ rời đi.

Ba lắc đầu.

“Mẹ con… hà tất phải vậy.”

Đúng vậy, hà tất phải vậy.

Nhưng con đường là do chính mình chọn, dù quỳ cũng phải đi hết.

【Chương 13】

Cuộc sống trôi qua trong yên bình.

Phòng livestream của ba đã có một nhóm người xem trung thành, phần lớn nợ nần cũng đã trả xong. Chúng tôi rời khỏi căn nhà tập thể cũ kỹ, thuê một căn hộ nhỏ tuy không lớn nhưng sáng sủa và sạch sẽ.

Điểm thi thử của tôi cũng đã đạt mức điểm chuẩn những năm trước của ngôi trường đại học mơ ước.

Mọi thứ đều đang tốt dần lên.

Cho đến một đêm mưa bão, điện thoại của ba đổ chuông liên tục.

Là một số lạ. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia là tiếng mợ gào khóc.

“Anh rể! Cứu Tiểu Hoành với! Nó… nó bị người ta bắt đi rồi! Họ nói nếu không trả tiền thì… thì sẽ giết nó!”

“Lần này nợ bao nhiêu?” Giọng ba rất bình tĩnh.

“Ba… ba triệu…”

Ba trực tiếp cúp máy, tắt luôn điện thoại.

Tôi nhìn ông. Ông xoa xoa thái dương.

“Tiểu Vũ, ba có phải quá lạnh lùng không?”

“Ba, chúng ta chỉ là người bình thường, không cứu được những kẻ tự gây nghiệp. Ba triệu, bây giờ chúng ta không có. Mà cho dù có, ném vào đó cũng chỉ là cái hố không đáy.”

Kiếp trước, họ đã hút cạn tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)