Chương 2 - Lựa Chọn Giữa Hai Thế Giới
【Chương 4】
Ba tôi không cao lắm, nhưng lúc này đứng chắn trước mặt tôi, như một bức tường.
“Cậu khởi nghiệp thất bại thì liên quan gì đến tôi?”
“Số tiền đó là tôi để dành cho con bé đi học. Tôi và chị cậu sắp ly hôn rồi, tôi không có nghĩa vụ lấy tương lai của con mình đi lấp hố cho cậu chứ?”
Nghe đến hai chữ “ly hôn”, cậu và mợ liếc nhìn nhau, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán.
“Ly hôn? Sao chị tôi không nói gì?”
“Ly hôn tốt quá! Vậy phải chia tài sản chứ? Nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm… chị tôi ít nhất phải được một nửa!”
Mợ kích động véo mạnh cánh tay cậu, mắt cậu lập tức sáng lên, quay sang phía chúng tôi.
“Đúng! Ly hôn thì phải chia tài sản! Căn nhà cũ này tuy nát nhưng vị trí vẫn ổn, cho chị tôi! Còn tiền tiết kiệm, chia đôi!”
Có những lời ba tức đến mức không nói được, nhưng tôi thì nói được.
Tôi bước lên một bước, cười tươi nói:
“Cậu ơi, trước khi đến cậu không trao đổi với mẹ cháu à? Mẹ nói rồi, bà ra đi tay trắng, một xu cũng không cần.”
“Tự mẹ cháu nói bà là người có văn hóa, coi tiền như rác, không thèm mấy thứ tầm thường của bọn cháu.”
Cậu và mợ lập tức tròn mắt.
“Cái gì? Triệu Nhã Hinh bị sách vở làm lú đầu rồi à?!”
Ba trực tiếp cầm điện thoại lên, gọi cho ban quản lý khu chung cư.
“Muốn chia tài sản thì để chị cậu tự đến nói chuyện với tôi.”
Tôi gật đầu mạnh.
Cốt cách của người có văn hóa?
Tôi cũng muốn xem, khi thứ cốt cách đó đối mặt với lòng tham của em trai ruột, nó có thể cứng rắn đến mức nào.
【Chương 5】
Đợi hai ngày, phía mẹ vẫn hoàn toàn không có động tĩnh.
Trong khi tình hình bên ba lại ngày càng tệ.
Dữ liệu livestream tiếp tục giảm, vài nhãn hàng hợp tác đề nghị hủy hợp đồng. Tiền phạt vi phạm cùng khoản đầu tư trước đó khiến ba mắc không ít nợ.
Ông cả đêm không ngủ được, đứng ngoài ban công hút hết điếu này đến điếu khác. Chỉ cần điện thoại reo là ông lập tức căng thẳng.
Nhìn mà tôi xót xa, chủ động nói:
“Ba, mình đòi lại năm trăm nghìn đó đi, trước tiên trả bớt một phần nợ.”
Ba lắc đầu, giọng khàn khàn:
“Đó là tiền ba để dành cho con… ba vô dụng.”
“Ba,” tôi nhìn ông rất nghiêm túc, “con tin ba. Trước đây ba có thể gây dựng từ con số không, bây giờ cũng vậy. Chúng ta cứ vượt qua giai đoạn khó khăn này trước, đại học con có thể tự xin học bổng, cũng có thể vừa học vừa làm.”
Mắt ba đỏ lên, ông vò mạnh tóc tôi.
“Ba cứ tưởng… con sẽ thấy ba mất mặt mà theo mẹ con.”
“Con ngốc quá.”
Kiếp trước theo mẹ, vật chất không thiếu nhiều, nhưng trái tim thì chết lạnh.
Kiếp này theo ba, có thể tạm thời khó khăn, nhưng lòng lại ấm áp.
“Ba, số tiền đó phải đòi gấp, không thì với kiểu người như cậu, chắc chắn lại đem đi ném xuống nước.”
Dưới sự kiên quyết của tôi, cuối cùng ba cũng gửi cho mẹ một tin nhắn chính thức, yêu cầu trả lại năm trăm nghìn.
Mẹ chỉ trả lời một câu:
“Thô tục đến không chịu nổi.”
Sau đó chặn luôn số của ba.
Xem ra phải dùng cách khác rồi.
【Chương 6】
Tôi bảo ba tra lại lịch sử chuyển khoản của số tiền đó và cái gọi là “hợp đồng tặng cho” của cậu.
Quả nhiên, đầy lỗ hổng.
Mẹ chỉ đồng ý bằng miệng, còn phần ghi chú khi chuyển khoản lại là “cho vay”. Cái “giấy tặng cho” mà cậu tự viết thậm chí còn không có dấu vân tay.
Chúng tôi đi tư vấn luật sư, luật sư nói hoàn toàn có thể khởi kiện đòi lại.
Ba vẫn còn do dự, “dù sao cũng là người thân”, nhưng tôi trực tiếp nhờ luật sư gửi thư luật sư.
Hiệu quả thấy ngay.
Ngày hôm sau, cậu đã tức điên chạy đến dưới nhà tôi. Không dám lên, chỉ đứng dưới đó chửi bới.
“Triệu Đại Vĩ! Mày có còn là người không? Vì chút tiền mà kiện cả em vợ?”
“Chị tao sao lại lấy cái thằng máu lạnh như mày! Còn con bé vô lương tâm kia nữa, sách đọc hết vào bụng chó rồi!”