Chương 15 - Lựa Chọn Giữa Hai Con Đường
Về đến nhà, anh rửa cà chua trong bếp, tôi thái thịt bò.
Dao rơi xuống thớt, vang lên từng tiếng cộc cộc. Nước trong nồi bắt đầu nổi bọt nhỏ. Ngoài cửa sổ có người dắt chó đi dạo, thang máy đến tầng phát ra tiếng “ting”.
Những âm thanh ấy rất bình thường, nhưng lại từng chút từng chút lấp đầy căn nhà.
Khi ăn cơm, anh đặt sổ đỏ ở đầu kia bàn ăn, nói muốn để nó chứng kiến bữa cơm hợp pháp đầu tiên.
Tôi nói:
“Đừng đặt đó, canh bắn lên thì khó giải thích.”
Anh vội vàng cầm lên, lau mấy vệt canh vốn dĩ không tồn tại.
Tôi nhìn dáng vẻ hoảng hốt của anh, cúi đầu cười.
Sau bữa cơm, chúng tôi cùng rửa bát.
Tiếng nước chảy ào ào, anh đứng bên cạnh tôi lau đĩa. Nhà bếp không lớn, hai người xoay người đều sẽ chạm vào nhau. Cánh tay anh lướt qua mu bàn tay tôi, dừng lại một chút, không tránh.
Tôi tắt vòi nước.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Màn đêm ngoài cửa sổ đè xuống, đèn bếp chiếu vào mắt anh, giống như hai đốm lửa rất nhỏ.
Anh khẽ nói:
“Cố Quân, tối nay em còn đi không?”
Tôi đặt chiếc bát cuối cùng lên giá ráo nước.
“Không đi.”
Hốc mắt anh đỏ lên, khóe miệng lại cong lên.
“Vậy anh đi lấy đồ ngủ cho em.”
Anh xoay người định đi, tôi kéo tay anh lại.
“Thẩm Dư Niên.”
Anh quay đầu.
Tôi nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh, rồi lại nhìn vào mắt anh.
“Kết hôn không phải là cuối cùng anh cũng giữ tôi lại được.”
Anh gật đầu, giọng rất thấp:
“Anh biết.”
“Cũng không phải cuối cùng tôi thắng ai.”
“Ừ.”
Tôi siết chặt tay anh.
“Là sau này có chuyện, chúng ta trước tiên quay đầu nhìn đối phương một cái.”
Nước mắt anh rơi xuống, đập lên bàn tay đang nắm chặt của chúng tôi.
“Được.”
Đêm đó, chậu bạc hà bên cửa sổ yên tĩnh vươn lá mới.
Sổ đỏ được anh đặt vào tầng trên cùng của ngăn kéo phòng ngủ. Bên cạnh không có vé máy bay, không có bìa hộ chiếu, chỉ có hai tờ hóa đơn thanh toán của quán nhỏ và một chiếc hộp nhẫn trống.
Tôi nằm trên giường, nghe thấy anh trở mình trong bóng tối.
Anh nhỏ giọng hỏi:
“Cố Quân, em ngủ chưa?”
“Chưa.”
“Hôm nay anh rất vui.”
“Nhìn ra rồi, bữa tối anh ăn thêm hai miếng sườn.”
Anh khẽ cười.
Một lúc sau, anh đưa tay chạm nhẹ vào mu bàn tay tôi.
“Vậy còn em?”
Tôi trở tay nắm lấy tay anh.
Tiếng xe ngoài cửa sổ xa dần, thành phố chậm rãi yên tĩnh.
“Tôi cũng vậy.”
Anh tựa lại gần, trán đặt lên vai tôi, hơi thở từng chút một nhẹ đi.
Tôi cúi đầu hôn lên đỉnh tóc anh.
Có những sự đến muộn không phải để bỏ lỡ.
Mà là để người ta nhìn rõ, người thật sự muốn đi cùng nhau không nên đứng yên một chỗ chờ ai đó lương tâm thức tỉnh, mà nên trong mỗi lần có thể lựa chọn, đưa tay về phía nhau.