Chương 8 - Lòng Mẹ Trong Từng Miếng Thịt
Sắc mặt anh ta thay đổi.
“Em gái anh không có việc làm.”
“Cắt rồi nó ăn gì?”
“Nó hai mươi sáu tuổi rồi, ra ngoài đi làm.”
“Không chết đói được.”
“Tiểu Nhã, em đang ép anh.”
“Đúng, tôi đang ép anh.”
“Hôm nay anh chọn tôi hay chọn mẹ anh.”
“Anh chọn một đi.”
Anh ta cúi đầu, không nói gì.
Tôi đợi năm phút.
Anh ta vẫn không nói.
Tôi cười.
Tôi cầm đơn ly hôn lại.
Tự mình ký tên.
“Anh không ký, tôi tự ký.”
“Ngày mai chúng ta đi làm thủ tục.”
“Anh không đi, tôi tự kiện.”
Tôi xoay người về phòng ngủ, khóa cửa lại.
Bên ngoài, Chu Kiến Quân ngồi cả đêm.
Trời sáng, tôi mở cửa.
Anh ta vẫn ngồi trên sofa, mắt đỏ ngầu.
“Tiểu Nhã, anh ký.”
Anh ta cầm bút, tay run rẩy.
Ký tên lên đơn ly hôn.
10
Sáng hôm sau.
Chúng tôi tới Cục Dân chính.
Chu Kiến Quân cả đêm không ngủ, mắt sưng như quả đào.
Trên đường, anh ta không nói câu nào.
Tới trước cửa Cục Dân chính, anh ta đột nhiên dừng lại.
“Tiểu Nhã.”
“Chúng ta thật sự phải ly hôn sao? Không thương lượng nữa à?”
“Không.”
“Bên mẹ anh…”
“Bà ấy biết sẽ làm ầm.”
“Bà ấy làm ầm là chuyện của bà ấy.”
“Không liên quan tới chuyện chúng ta ly hôn.”
Tôi nhấc chân định đi vào.
Anh ta kéo tôi lại.
“Tiểu Nhã.”
“Em nghĩ lại đi, tình cảm ba năm của chúng ta, nói không là không sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Ba năm.”
“Anh gọi cho mẹ tôi mấy cuộc?”
Anh ta sững lại.
“Sinh nhật mẹ tôi.”
“Anh nhớ không?”
“…”
“Mẹ tôi nằm viện.”
“Anh từng tới thăm chưa?”
“…”
“Mẹ tôi gửi thịt xông khói.”
“Anh quay đầu đã muốn đem hết cho mẹ anh.”
“Chu Kiến Quân.”
“Ba năm.”
“Tôi nhìn rõ anh rồi.”
“Đừng nói hai chữ tình cảm nữa.”
“Nghe buồn nôn lắm.”
Tôi đẩy cửa đi vào.
Anh ta theo phía sau tôi.
Thủ tục diễn ra rất nhanh.
Nhân viên hỏi:
“Đã qua thời gian chờ ly hôn chưa?”
“Đã nộp đơn rồi.”
“Ba mươi ngày trước.”
Nhân viên nhìn tôi một cái.
“Cô đã nộp đơn từ trước rồi à?”
“Vâng.”
Chu Kiến Quân ở bên cạnh sững sờ.
“Tiểu Nhã, em đã chuẩn bị ly hôn từ một tháng trước?”
“Tại sao?”
“Bởi vì ba mươi ngày trước.”
“Mẹ anh trả ba trăm nghìn tiền đặt cọc căn hộ cho em gái anh.”
“Trong số tiền đó, có một trăm nghìn được chuyển từ thẻ lương của anh.”
“Anh không hỏi tôi, cũng không nói với tôi.”
Mặt Chu Kiến Quân biến sắc.
“Sao em biết?”
“Tôi ngày nào cũng xem tài khoản, không sót một khoản nào.”
“Anh tưởng anh giấu được tôi à?”
Anh ta không nói gì nữa.
Nhân viên giục chúng tôi ký tên.
Cầm giấy ly hôn trên tay.
Tôi nhìn cuốn sổ đó.
Trong lòng bình tĩnh đến lạ.
Bước ra khỏi Cục Dân chính, nắng rất đẹp.
Tôi hít sâu một hơi.
“Chu Kiến Quân.”
“Từ nay là người dưng rồi.”
Anh ta đứng trên bậc thềm.
Mắt đỏ hoe.
“Tiểu Nhã, thịt đâu?”
Tôi bật cười.
Cười tới không dừng được.
“Tới lúc này.”
“Anh vẫn còn nhớ thịt?”
“Không phải.”
“Mẹ anh cứ đòi…”
Tôi đứng dậy.
“Tôi đi đây.”
“Sau này đừng liên lạc.”
Đi khỏi Cục Dân chính hai con phố.
Tôi ngồi xổm bên đường.
Khóc một trận.
Lau khô nước mắt, tôi gọi điện cho mẹ.
“Mẹ, con ly hôn rồi.”
“Tốt, con gái, về nhà đi.”
“Mẹ gói sủi cảo cho con.”
11
Tôi không lập tức về quê.
Tôi tới nhà chị họ trước.
Lấy mười cân thịt xông khói từ tủ đông nhà chị.
Tôi về quê.
Mẹ tôi đứng đợi ở đầu làng.
Từ xa vừa thấy tôi.
Bà chạy chậm tới.
“Con gái!”
Bà ôm lấy tôi.
Nước mắt tôi lập tức rơi xuống.
“Mẹ, con mang thịt về rồi.”
“Một miếng cũng không thiếu.”
“Mẹ giữ lại ăn dần đi.”
Mẹ vỗ lưng tôi.
“Con ngốc.”
“Thịt là để bồi bổ cho con.”
“Con không ăn.”
“Một mình mẹ ăn sao hết.”
“Mẹ con mình cùng ăn.”
“Vâng.”
Về tới nhà.
Mẹ lấy ra một miếng thịt xông khói.
Thái lát.
Hấp cơm.
Mùi thịt xông khói lan khắp căn bếp.
Tôi ngồi xổm trước bếp nhìn, nước mắt cứ chảy mãi.
Mẹ ngồi bên cạnh tôi, cũng không nói gì.
Bà chỉ ngồi đó bên cạnh tôi.
“Mẹ, con ly hôn rồi.”
“Con gả nhầm người, lãng phí ba năm.”
Mẹ xoa đầu tôi.
“Không lãng phí.”
“Con nhìn rõ một người.”
“Vậy là đáng.”
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Sau này con ở bên mẹ.”
“Con không lấy chồng nữa.”
“Nói ngốc gì vậy.”
“Lấy hay không lấy.”
“Là do con quyết.”
“Con muốn lấy thì lấy.”
“Không muốn lấy thì ở nhà.”
“Mẹ nuôi con.”
“Mẹ, lưng mẹ không tốt.”
“Mẹ nuôi không nổi con nữa đâu.”
“Con nuôi mẹ.”
Mẹ tôi cười.
“Được.”
“Con nuôi mẹ.”
Cơm thịt xông khói chín.
Mẹ múc cho tôi một bát lớn.
Mỡ thịt thấm vào cơm.
Từng hạt gạo đều bóng lên.
Tôi ăn một miếng.
Thơm.
Thơm quá.
Ăn rồi ăn, tôi lại khóc.
Mẹ ngồi bên cạnh, chậm rãi ăn bát của bà.
Bà nói:
“Ngon thì ăn nhiều một chút.”
“Nhà mình còn nhiều.”
“Mười cân cơ mà.”
“Ăn nửa năm cũng không hết.”
“Vâng.”
“Ăn nửa năm.”
“Một miếng cũng không chia cho người ngoài.”
“Vâng.”
“Một miếng cũng không chia.”
12
Nửa năm sau.
Tôi tìm được một công việc ở huyện quê nhà.
Lương không cao, bốn nghìn, nhưng đủ sống.
Ngày nào mẹ cũng nấu cơm cho tôi.
Mẹ lại nuôi một con lợn.
“Năm nay lại giết.”
“Lại hun mười cân.”
“Để bồi bổ cho con gái.”
Tôi nói:
“Mẹ, đừng giết nữa.”
“Lưng mẹ chịu không nổi đâu, mình ra thị trấn mua là được.”
“Mua ở ngoài sao thơm bằng nhà mình hun.”
“Mua ở ngoài cũng thơm, mẹ nghỉ ngơi đi.”
Mẹ không nghe.
Bà vẫn nuôi.
Tôi biết, thứ bà nuôi không phải con lợn.
Mà là sự xót thương dành cho tôi.
Đèn trong nhà sáng lên.
Trong phòng ấm áp.
Tôi đột nhiên nhớ lại.
Ba năm trước, lúc tôi đi lấy chồng.
Mẹ đứng ở đầu làng tiễn tôi, khóc đến đứt ruột đứt gan.
Bây giờ tôi trở về.
Bà cũng không nói gì nhiều.
Bà chỉ nấu cơm cho tôi.
Gói sủi cảo, hun thịt xông khói, nuôi lợn.
Đem tất cả tình yêu giấu trong bát cơm.
Giấu trong mười cân thịt xông khói ấy.
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Sủi cảo thơm quá.”
“Thích thì ăn nhiều vào.”
“Mẹ luộc cả nồi lớn cho con đấy.”
Tôi lại gắp một cái sủi cảo.
Chậm rãi nhai.
Nước mắt rơi vào trong bát.
Mẹ nhìn thấy, không nói gì.
Bà cũng gắp một cái.
Bà cười.
Tôi cũng cười.
Căn nhà này.
Cuối cùng chỉ còn hai mẹ con chúng tôi.
Yên tĩnh.
Sạch sẽ.
Thế là tốt rồi.
HẾT.