Chương 2 - Lời Từ Chối Cuối Cùng
4
Vì làm mất bản thảo ly hôn, tôi định viết lại một bản, có thể chỉnh sửa vài điều khoản cho hợp lý hơn.
Đang ngồi ở chỗ làm định chỉnh sửa, Tưởng Thư bất ngờ gọi điện, bảo tôi mang tài liệu lên văn phòng.
Tôi không định nói chuyện ly hôn trong công ty.
Dù sao lôi chuyện này ra giữa nơi làm việc cũng không hay ho gì.
Không ngờ lại gặp Trần Nhạc.
Cô ta là con gái khách hàng, cũng là hotgirl nổi tiếng trên mạng.
Hiện giờ đang ngồi cạnh Tưởng Thư, tay cầm hộp cơm, đút cho anh từng muỗng một.
Hai người nói chuyện gì đó, cười vô cùng vui vẻ.
Trên bàn bày đầy món ăn, nhìn qua thì đều do cô ta nấu.
“Chị Dự Bạch?”
Thấy tôi, cô ta đặt thìa xuống, hơi ngượng ngùng nói:
“Chị đừng hiểu lầm, em với anh Thư không phải như chị nghĩ đâu.”
Hai người vừa rồi sắp dính chặt vào nhau rồi.
Còn bảo không phải như vậy.
Tôi mỉm cười dịu dàng với cô ta.
Không sao.
Người đàn ông tôi không cần nữa, đưa cho cô ta cũng xem như tái sử dụng rác thải.
“Chắc em đến không đúng lúc, hai người cứ tiếp tục, lát nữa em quay lại.”
Tôi xoay người định rời đi, thì bị Tưởng Thư gọi lại:
“Dự Bạch, đưa thuốc cho anh.”
Tôi liếc nhìn mâm cơm trên bàn, lập tức hiểu ra.
Tưởng Thư sinh ra trong gia đình giàu có, tật xấu đầy người, dị ứng đủ thứ, đặc biệt là hải sản.
Chỉ cần ngửi mùi cũng chịu không nổi.
Từ khi kết hôn, tôi luôn tránh hải sản khi nấu ăn, thỉnh thoảng muốn ăn một chút cho đỡ thèm cũng bị anh mắng cho một trận:
“Em có nghĩ đến anh không hả!”
Dần dần, những món anh thích chiếm hết không gian tủ lạnh.
Tôi cũng bị ép thay đổi khẩu vị từ nhỏ.
Thậm chí để phòng bất trắc, tôi luôn mang theo thuốc dị ứng cho anh.
“Không mang theo.”
Tôi nói, nhưng mắt vẫn không nhịn được nhìn kỹ bữa cơm Trần Nhạc nấu.
Toàn là hải sản.
Cho dù là thời điểm tốt đẹp nhất giữa tôi và Tưởng Thư, nếu tôi nấu ra mấy món này, chắc chắn bị anh mắng thậm tệ.
Nhưng Trần Nhạc thì không.
Tưởng Thư thậm chí còn mỉm cười ăn những món hải sản cô ta nấu, rồi quay lại xin tôi thuốc dị ứng.
Một tình yêu đúng là cảm động đến phát khóc.
Tôi biết Tưởng Thư thiên vị cô ta, nhưng không ngờ lại thiên vị đến mức đó.
Cũng tốt thôi, tôi sẽ chỉnh lại bản thảo ly hôn thêm chút nữa.
Tưởng Thư nhìn tôi, ánh mắt đầy nghi ngờ:
“Sao em lại không mang? Em không biết sức khỏe anh thế nào à…”
Trần Nhạc cũng phụ họa:
“Đúng đấy, dù sao chị cũng là vợ anh Thư, sao có thể không quan tâm đến sức khỏe của anh ấy…”
Tưởng Thư im lặng một lát, có lẽ không biết nên nói gì.
Dù sao, tôi chỉ là quên mang thuốc.
Chứ đâu phải tôi bắt anh ăn chỗ hải sản đó.
“Anh đưa em về lấy.”
Anh nói.
Lâu lắm rồi anh mới chủ động đòi đưa tôi về nhà, nếu là trước đây chắc tôi sẽ vui lắm.
Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy mệt mỏi.
Người cần thuốc đâu phải tôi.
“Trưa nay em có hẹn, anh tự về đi.”
Trưa tôi thật sự có hẹn.
Tôi hẹn gặp luật sư Lý– người chuyên phụ trách các vụ ly hôn.
Có mấy điều khoản tôi không biết nên viết thế nào, định hỏi cô ấy.
Dù sao, ngoài Tưởng Thư ra, cô ấy là người giỏi ly hôn nhất công ty.
Đơn ly hôn của tôi, không thể để Tưởng Thư chỉnh sửa hộ được.
5
Hẹn gặp Luật sư Lý ở quán cà phê gần đó.
Cô ấy nhìn bản thảo ly hôn của tôi, do dự rất lâu.
“Tiểu Bạch, em thật sự nghĩ kỹ rồi à?”
Tôi gật đầu.
Cô ấy nhìn tôi đầy thương cảm:
“Em ngày thường yêu chồng lắm mà, lần này kiên quyết ly hôn, chẳng lẽ là vì anh ấy phản bội em?”
Ai cũng biết tôi có một người chồng mà tôi yêu sâu sắc.
Nhưng Tưởng Thư chưa từng để ai biết rằng anh ấy có một người vợ.
Chẳng ai trong văn phòng biết mối quan hệ giữa tôi và Tưởng Thư.