Chương 2 - Lời Tỏ Tình Trong Chiếc Điện Thoại Cũ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngón tay anh sạch sẽ thon dài, khớp xương rõ ràng, đôi mắt thiếu niên sáng lấp lánh.

Tôi nhận lấy bản lời dẫn trong tay anh.

Bên cạnh tên Lương Văn Cảnh, tôi cẩn thận viết tên và số điện thoại của mình xuống.

Sợ bầu không khí quá ngượng ngùng, tôi đùa:

“Yên tâm, tớ sẽ chỉnh ảnh cho cậu… hai cậu thật đẹp.”

Đây có lẽ là lần tôi ở gần Lương Văn Cảnh nhất.

Sau đó, những bức ảnh tôi chụp Lương Văn Cảnh và Lâm Thư Nhan được chọn đăng trên báo trường.

Không ai chú ý rằng tên phóng viên ký dưới bài đưa tin ấy chính là tôi.

5

Ngày gặp mặt trực tiếp, Lương Văn Cảnh đến đúng hẹn.

Tôi đột xuất có việc, phải đi tham gia phỏng vấn ở đài truyền hình.

Thế nên tôi nhờ Lạc Lạc mang điện thoại đi giúp, vừa hay cũng cho cô ấy cơ hội gặp thần tượng.

Lạc Lạc kích động ôm lấy tôi: “Yêu cậu chết mất, chị em!”

Sau khi phỏng vấn xong trở về ký túc xá, vẻ mặt Lạc Lạc lại không ổn chút nào, trông như vừa thất tình.

Tôi ghé lại hỏi cô ấy:

“Gặp được thần tượng mà không vui sao?”

Lạc Lạc cau mày, vẻ mặt nặng trĩu tâm sự.

Tôi đang lo lắng thì cô ấy bỗng cười rồi nhảy dựng lên, trên mặt là sự phấn khích không thể che giấu:

“A a a Thư Ngôn bảo bối, cậu biết không?”

“Lương Văn Cảnh thật sự tặng tớ vé concert rồi, hai hôm nữa chúng ta cùng đi xem nhé?”

Tôi vui vẻ đồng ý.

Bởi vì đây là concert đầu tiên của Lương Văn Cảnh.

Xem xong concert này, tôi thật sự phải nói lời tạm biệt với Lương Văn Cảnh rồi.

Tôi vừa đăng nhập tài khoản Weibo phụ, định lén xem động thái của Lương Văn Cảnh.

Một tin nhắn riêng bật ra.

Là Lương Văn Cảnh.

Anh gửi sang một bức ảnh chụp album của chiếc Nokia, bên trong toàn là những bức ảnh tôi và Lạc Lạc chụp cho nhau.

Toang rồi!

Bận quá quên xóa ảnh bên trong mất rồi.

Lần này đúng là mất mặt thật, tôi lập tức trượt gối xin lỗi:

“Xin lỗi, tôi quên xóa ảnh nên chiếm bộ nhớ của anh.”

“Phiền anh xóa sạch giúp tôi nhé.”

Giây tiếp theo, tôi lại nhìn thấy tin nhắn Lương Văn Cảnh trả lời—

“Tôi muốn hỏi một chút, bạn có quen cô gái trong ảnh không? Tôi đã tìm cô ấy rất lâu rồi.”

6

Không phải Lương Văn Cảnh nhận nhầm tôi thành Mạt Mạt đấy chứ?

Tưởng chủ nhân của tài khoản này chính là Mạt Mạt.

Lương Văn Cảnh nói anh đã tìm tôi rất lâu.

Anh thật sự vẫn còn nhớ tôi sao?

Sau đêm hội giao thừa ấy, cặp đôi Lương Văn Cảnh và Lâm Thư Nhan nổi đình nổi đám.

Những bức ảnh tôi chụp nổi tiếng trên mạng, đưa Lương Văn Cảnh và Lâm Thư Nhan lên hot search.

Hai người một nam đẹp trai một nữ xinh đẹp, hoàn toàn không thua kém ngôi sao giới giải trí.

Một trung tâm đào tạo nghệ thuật trong thành phố nhìn thấy liền trực tiếp tới trường tìm người, đề nghị Lâm Thư Nhan đi học diễn xuất.

Nghe nói sau khi Lâm Thư Nhan rời trường.

Khoảng thời gian đó, Lương Văn Cảnh sống rất sa sút, trạng thái cả người cũng không được tốt.

Chỉ tiếc sau khi chụp xong đêm hội giao thừa.

Trong tiết thể dục, tôi vô tình bị trẹo chân.

Kết quả sau khi được đưa đi bệnh viện khẩn cấp, phát hiện sụn chêm bị tổn thương, cần phẫu thuật nội soi khớp gối.

Khoảng thời gian ấy cần tĩnh dưỡng, tôi hơn một tháng không quay lại trường.

Mỗi ngày đều dựa vào bạn cùng bàn truyền tin trong trường cho tôi.

Vào dịp Tết, tôi nhận được một tin nhắn của Lương Văn Cảnh:

【Lâm Thư Ngôn, chào cậu~ Tôi là Lương Văn Cảnh.】

Chỉ là mười chữ ngắn ngủi, vậy mà tôi nhìn rất lâu.

Lương Văn Cảnh vậy mà biết tên tôi.

Hơn nữa còn viết đúng.

Trong trường, khi nhắc tới LIN SHU YAN, mọi người thường nghĩ tới hoa khôi Lâm Thư Nhan.

Tôi tưởng Lương Văn Cảnh đến giục ảnh nên trả lời trong tin nhắn:

【Xin lỗi nhé bạn học Tiểu Cảnh, ảnh của cậu tớ đã in ra rồi, khi nào về trường sẽ đưa cho cậu.】

Tôi nhìn thấy tin hành lang trên diễn đàn trường rằng có công ty quản lý muốn tới ký hợp đồng với Lương Văn Cảnh.

Còn có người nói vì Lâm Thư Nhan đi học diễn xuất.

Lương Văn Cảnh muốn đi theo cô ấy nên cũng cùng đi học diễn xuất.

Nghĩ tới tương lai Lương Văn Cảnh có thể bước vào giới giải trí, tâm trạng khi đó của tôi không biết là vui hay buồn.

Chỉ cảm thấy tương lai của tôi còn chưa rõ ràng.

Lương Văn Cảnh đã có tiền đồ rộng mở.

Giữa chúng tôi đã định sẵn cách nhau một khoảng rất xa.

Cảm giác mất mát ập tới.

Sau khi chân khỏi, tôi quay lại trường.

Tôi đem những bức ảnh chụp cho Lương Văn Cảnh đi rửa và in ra.

Tôi mua một chiếc túi hộp quà thật đẹp, còn có một phong bì đẹp, rồi bỏ ảnh vào trong.

Giờ ra chơi, tôi lấy hết can đảm sang lớp bên cạnh tìm Lương Văn Cảnh, muốn đích thân đưa ảnh cho anh.

Không ngờ lại đúng lúc bắt gặp Lâm Thư Nhan đang nói chuyện với Lương Văn Cảnh.

Lâm Thư Nhan cười rất vui vẻ.

Tôi nhỏ giọng nhờ một bạn ngoài hành lang gọi người giúp mình.

Đến khi đối phương quay đầu lại, vậy mà chính là bạn thân của Lương Văn Cảnh, Lục Sâm.

Tim tôi nhảy lên tận cổ họng, nhưng vẫn nhỏ giọng nhờ Lục Sâm:

“Bạn học, cậu có thể giúp tôi gọi Lương Văn Cảnh được không?”

Mọi người ngoài hành lang vừa nghe thấy tên Lương Văn Cảnh liền vô thức nhìn về phía tôi.

“Lương Văn Cảnh! Có người đẹp tìm cậu!”

Lục Sâm nhìn thấy tôi thì sửng sốt một chút.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)