Chương 3 - Lời Tiên Tri Của Khương Vãn
Đến nơi thì trời đã tối hẳn. Căn nhà cổ đứng trơ trọi giữa đám phế tích, xung quanh đều là gạch vụn tường đổ, chỉ có nó là vẫn còn nguyên vẹn.
Tôi bảo họ đợi ở trong xe, một mình đi vào. Đẩy cửa bước vào, gian chính tối thui. Tôi bật đèn pin soi lên tường — bức ảnh cũ kia vẫn còn đó, người đàn ông trong ảnh ánh mắt sâu thẳm, đang nhìn thẳng ra phía cửa.
Tôi đối diện với bức ảnh, cất tiếng: “Ra ngoài nói chuyện chút không?”
Không có động tĩnh gì.
“Tôi biết ông ở đây.” Tôi nói. “Ông bám theo cô bé đó làm gì? Cô ấy đâu có quen biết ông.”
Ở góc tường, một luồng bóng đen từ từ ngưng tụ thành hình. Là người đàn ông trong ảnh, mặc áo dài thời Dân quốc, gương mặt xanh xám, ánh mắt trống rỗng.
“Cô là ai?” Giọng ông ta rất nhẹ.
“Tôi đến để giúp ông.” Tôi nói. “Ông vẫn còn tâm nguyện chưa hoàn thành, đúng không?”
Người đàn ông im lặng hồi lâu, rồi gật đầu.
“Tôi chờ người.” Ông ta nói. “Đã chờ suốt tám mươi năm rồi.”
“Chờ ai?”
“Chờ vợ tôi.”
Tôi ngẩn người.
Tiếp đó, ông ấy kể lại câu chuyện đó.
Tám mươi năm trước, vào đúng ngày cưới của họ, cô dâu bị một toán quân phiệt đi ngang qua cướp đi. Ông đuổi theo và bị bắn chết tại chỗ. Sau khi chết, hồn phách không tan, ông cứ trú ngụ trong căn nhà cổ này để chờ cô dâu trở về.
Đợi rồi lại đợi, đợi suốt tám mươi năm.
Ba tháng trước, ông đã đợi được.
Nhưng người mà ông đợi được lại là một bà lão tóc bạc trắng phơ.
Bà cụ đó chính là cô dâu năm nào. Sau khi được cứu ra, bà đã gả cho người khác và sống hết một đời. Bà quay lại căn nhà cổ này là để nhìn lại lần cuối cùng.
Nhưng bà không nhận ra ông.
“Tôi đã đợi tám mươi năm,” giọng người đàn ông thấp xuống, “vậy mà khi bà ấy đi ngang qua tôi, một cái liếc mắt cũng không dành cho tôi.”
Tôi im lặng.
Tôi không biết phải nói gì.
Đợi chờ tám mươi năm, cuối cùng lại đợi được một người vốn đã không còn nhớ gì về mình.
“Bà ấy đi rồi.” Tôi khẽ nói. “Ông không đợi được nữa đâu.”
Bóng dáng người đàn ông chao đảo, rồi từ từ mờ nhạt đi.
“Tôi biết.” Ông nói. “Nhưng tôi đợi quen rồi.”
Tôi nhìn ông tan biến trong bóng tối, trong lòng bỗng thấy xót xa.
Ra khỏi căn nhà cổ, bà Lý Vân sốt sắng hỏi: “Thế nào rồi?”
Tôi lắc đầu: “Ông ấy sẽ không tìm đến con gái bà nữa đâu.”
Bà Lý Vân thở phào nhẹ nhõm, mắt lại đỏ hoe.
“Khương đại sư, thật sự quá cảm ơn cô…”
“Khoan hãy cảm ơn đã.” Tôi nhìn bà ấy. “Có chuyện này bà cần phải biết.”
Tôi kể lại câu chuyện của người đàn ông cho bà nghe. Bà Lý Vân nghe xong thì im lặng hồi lâu.
“Người ông ấy đợi chính là bà cụ đó sao?”
“Chắc là vậy.”
“Thế bà cụ đó… bà ấy có biết không?”
“Không biết.” Tôi đáp. “Bà ấy gả cho người khác, sống hết một đời. Còn người đàn ông kia cứ thủ hộ căn nhà này, đợi suốt tám mươi năm.”
Mắt bà Lý Vân lại đỏ lên. Chu phu nhân thở dài một tiếng, không nói gì.
Thẩm tổng vỗ vai tôi: “Khương Vãn, vất vả cho cô rồi.”
Trên đường về, tôi không nói câu nào.
Sư phụ nói đúng, nghề này của chúng tôi nhìn thấy được những thứ người khác không thấy, đó là thiên phú, nhưng cũng là một lời nguyền. Bởi vì khi bạn nhìn thấy, bạn phải quản.
Nhưng có những chuyện, bạn không quản nổi.
Ví dụ như một người đã chờ đợi suốt tám mươi năm.
Một tuần sau.
Chuyện tiệc cuối năm đã qua được một tuần, nhưng “danh tiếng” của tôi thì vẫn còn đó.
Mỗi sáng mở điện thoại lên là tôi lại thấy hàng loạt yêu cầu kết bạn mới. Có người hỏi tiền tài, người hỏi nhân duyên, lại có người hỏi “Dạo này chồng tôi có phải đang giấu giếm tôi chuyện gì không”.
Tôi đều từ chối hết.
Nhưng vô ích. Bởi vì chỉ cần có người đứng trước mặt tôi là tôi lại không nhịn được mà nhìn.
Nhìn rồi thì sẽ tính ra.
Tính ra rồi thì sẽ không kìm được miệng.
Ví dụ như thứ Tư tuần trước, cô bé lễ tân đến tìm tôi tán gẫu. Cô ấy hỏi tôi thấy anh Trương ngồi bàn đối diện tính tình thế nào.
Tôi liếc anh Trương một cái rồi nói: “Tuần trước anh ta trộm đồ ăn vặt trên bàn em đấy.”
Cô bé lễ tân ngẩn người ba giây, sau đó lao thẳng đến chỗ anh Trương đối chất tại chỗ. Mặt anh Trương xanh mét như tàu lá chuối. Sau đó họ giải quyết thế nào thì tôi không biết, nhưng anh Trương không bao giờ đi ngang qua chỗ tôi nữa.
Ví dụ như thứ Sáu tuần trước, chị Lưu ở phòng tài chính đến tìm tôi để “thỉnh giáo công việc”. Chị ấy hỏi tôi thấy doanh số năm nay của công ty thế nào.
Tôi liếc xấp báo cáo trong tay chị ấy rồi nói: “Tuần trước lúc làm sổ sách chị tính thiếu mất hai mươi nghìn tệ mà vẫn chưa phát hiện ra đâu.”
Chị Lưu lập tức lật báo cáo ra kiểm tra, lật đi lật lại ba lần, sắc mặt ngày càng trắng bệch. Sau đó chị ấy tăng ca đến hai giờ sáng để tìm lại hai mươi nghìn tệ đó. Ngày hôm sau, chị ấy tặng tôi một thùng sữa.
Ví dụ như ngày hôm qua thư ký của sếp đến tìm tôi. Cô ấy hỏi tôi thấy dạo này trạng thái của sếp thế nào.
Tôi liếc nhìn cánh cửa phòng sếp sau lưng cô ấy rồi nói: “Đêm qua sếp ngủ không ngon, vì con trai sếp thi trượt, vợ sếp bắt ông ấy đi họp phụ huynh nhưng ông ấy không muốn đi.”
Cô thư ký im lặng ba giây rồi gõ cửa đi vào. Lúc trở ra, cô ấy nhìn tôi như nhìn quái vật.
Tôi bảo: “Tôi không biết gì đâu.”
Cô ấy nói: “Cô không cần biết. Cô nói xong hết rồi còn đâu.”
Tôi: “…”
Tiểu Vương ngày nào cũng lải nhải bên tai tôi: “Khương Vãn, cậu giờ là người nổi tiếng nhất công ty rồi đấy! Cậu biết không, có người lén đặt biệt danh cho cậu là ‘Máy phát hiện nói dối chạy bằng cơm’ đấy!”
“Biệt danh gì mà hâm thế.” Tôi ôm mặt.
“Còn có người gọi cậu là ‘Khương bán tiên’ nữa.”
“Nghe còn tệ hơn.”
“Thế cậu muốn gọi là gì?”
Tôi nghĩ một lúc rồi bảo: “Tớ muốn được gọi là ‘Khương im miệng’.”
Tiểu Vương cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Nhưng tôi thật sự muốn im miệng. Tôi thật sự muốn kiểm soát bản thân mình. Nhưng không kiểm soát nổi mà.
Sáng nay, tôi gặp dì lao công trong thang máy. Dì cười chào tôi: “Tiểu Khương, sớm thế cháu.”
Tôi nhìn dì một cái, buột miệng nói: “Dì ơi, tuần sau con trai dì cưới, đám cưới trời sẽ mưa đấy, dì nhớ chuẩn bị phông rạp kỹ vào nhé.”
Dì ngẩn người. Thang máy đến nơi, dì bước ra ngoài rồi ngoái lại nhìn tôi: “Sao cháu biết tuần sau con trai dì cưới?”
Tôi há miệng.
“Cháu… cháu đoán đại thôi.”
Cửa thang máy đóng lại. Tôi đứng bên trong mà mặt đỏ bừng.
Lúc ăn trưa, Tiểu Vương hỏi tôi: “Khương Vãn, cái tật này của cậu thật sự không sửa được à?”
“Không sửa được.” Tôi ủ rũ. “Bẩm sinh rồi. Tám tuổi tớ đã vì chuyện này mà bị người ta đuổi đánh.”
“Thế hồi nhỏ chắc cậu sống khổ lắm nhỉ?”
Tôi ngẫm nghĩ rồi gật đầu. Đúng là khá khổ.
Con chó vàng nhà hàng xóm cứ thấy tôi là né, vì tôi từng bảo nó không sống quá ba năm — nó đúng là không sống quá ba năm thật, nhưng đó là vì nó già rồi.
Cô giáo chủ nhiệm tiểu học lần nào thấy tôi cũng đi đường vòng, vì tôi từng bảo chồng cô ngoại tình — sau này chứng minh tôi nói đúng, nhưng cô vẫn hận tôi suốt ba năm.
Họp lớp cấp hai chẳng bao giờ gọi tôi, vì tôi từng bảo lớp trưởng thầm thương lớp phó — sau này lớp trưởng có tỏ tình thật, nhưng lúc đó ai cũng nghĩ tôi bịa chuyện.
Còn cấp ba…
“Thôi, không nhắc đến nữa.” Tôi lắc đầu.
Tiểu Vương nhìn tôi đầy đồng cảm: “Thế giờ cậu định thế nào? Chẳng lẽ cứ mãi như vậy sao?”
“Tớ cũng muốn kiểm soát.” Tôi nói. “Nhưng mỗi lần tính ra, não chưa kịp phản ứng thì miệng đã nói xong mất rồi.”
“Thế lúc cậu tính, cậu thử bịt miệng lại xem?”
Tôi nhìn cô ấy. Gợi ý này hình như… cũng có lý?
Buổi chiều, tôi thử làm thật.
Anh Trương bên phòng tài chính đến tìm tôi, muốn hỏi xem năm nay có cơ hội thăng tiến không.
Tôi nhìn anh ta một cái, vừa định mở miệng là lập tức lấy tay bịt chặt miệng mình lại.
Anh Trương đợi ba giây rồi hỏi: “Cô bị làm sao thế?”
Tôi lắc đầu, bịt miệng không nói.
Anh ta đợi thêm ba giây nữa: “Cô nói gì đi chứ.”
Tôi tiếp tục lắc đầu.
Anh Trương sốt ruột: “Có phải cô tính ra điềm xấu không? Có phải tôi không thăng tiến được không? Cô nói đi chứ!”
Tôi bịt miệng, nghẹn đến mức mặt đỏ gay. Vì tôi đã tính ra rồi — anh ta thăng tiến được, nhưng không phải năm nay mà là năm sau. Hơn nữa đối thủ cạnh tranh của anh ta sẽ gặp chút vấn đề vào cuối năm, lúc đó cơ hội của anh ta sẽ lớn hơn.
Nhưng tôi không nói ra được.
Anh Trương thấy tôi không nói gì lại càng quýnh quáng: “Cô bịt miệng làm gì? Có phải tôi có vấn đề gì không? Cô nói đi!”
Tôi vẫn tiếp tục bịt miệng.
Anh ta cuống đến mức đi đi lại lại: “Khương Vãn, cô nói đi mà! Cô làm thế này tôi còn sợ hơn!”
Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, buông tay ra —
“Anh thăng tiến được! Nhưng không phải năm nay mà là năm sau! Đối thủ của anh cuối năm sẽ gặp chuyện! Giờ anh cứ ngồi yên chờ đợi là được, đừng làm gì cả!”
Anh Trương ngẩn người. Tôi cũng ngẩn người.