Chương 26 - Lời Tiên Tri Của Đứa Trẻ
Hoàng tổ phụ ngồi trên giường ngẩng mắt nhìn ông ta, chòm râu bạc run rẩy mấy cái, cuối cùng thở dài một hơi.
“Chính vì ta rõ ràng, người thích hợp kế vị nhất là con, nên mới nghiêm khắc với con nhiều hơn. Bồi dưỡng Lệnh Nghi là vì xét về vận trù mưu lược, quyền mưu tâm thuật, phẩm hạnh xử thế, con không bằng nàng. Nhưng con là hoàng trưởng tử của Đại Chiếu, là trữ quân danh chính ngôn thuận nhất trong thiên hạ. Nàng có thể ở lại giúp con, ta mới nhắm mắt được.”
Những cảm xúc nóng bỏng trên mặt thái tử như bị dội một gáo nước lạnh, đông cứng lại trên mặt. Ông ta nhìn ta, trong mắt có chút dao động, như muốn cầu chứng từ ta.
Ta gật đầu.
Vẻ điên cuồng đông cứng trên mặt ông ta nứt ra một khe, rồi lại bị thứ còn nóng rực hơn dâng lên hòa tan.
“Giả nhân giả nghĩa! Ta đã không quay đầu được nữa, các người mới nói với ta những chuyện này?”
Dùng tình cảm lay động đã vô dụng, ta rút kiếm đối đầu với ông ta.
Đao kiếm chạm nhau, vang lên leng keng. Nhưng thanh kiếm trong tay ta là lễ khí trong cung, không chịu nổi lực đạo của thanh tinh binh trong tay ông ta.
Ông ta nhận ra điều này, bỗng dùng sức bổ xuống, chấn đến hổ khẩu ta tê rần, suýt nữa tuột tay.
“Cô cô chỉ là một lão nữ nhân từng bị trọng thương, thứ có thể dạy con cũng chỉ là mấy chiêu quyền cước hoa mỹ này thôi!”
Đao của ông ta kề lên cổ ta. Ông ta đi đến sau lưng ta, đao ngang trước cổ, ép ta nâng kiếm chỉ vào hoàng tổ phụ.
“Phụ hoàng, vậy người hãy tận mắt nhìn xem, đứa cháu gái người coi trọng nhất giet người thế nào. Chết dưới tay nàng là mệnh định của người, là người tự chuốc lấy!”
Mũi kiếm cách hoàng tổ phụ chẳng qua vài tấc. Lưỡi kiếm phản chiếu vào đôi mắt đầy thất vọng như đầm nước chết của ông.
“Bây giờ dừng tay, vẫn còn có thể quay đầu.”
Ông ta đã không nghe lọt lời nào nữa:
“Đừng nhìn ta như vậy nữa, phụ hoàng. Cha con chúng ta đi đến hôm nay, đều là do người ép.”
Lưỡi đao trên cổ càng lúc càng siết chặt, ép ta nhanh động thủ.
Ta nghiến chặt răng sau:
“Bây giờ ta động thủ, người không có chiếu thư nhường ngôi, cũng vẫn là được vị bất chính.”
Thật sự dán quá sát, chỉ nói chuyện hít thở thôi cũng có thể cảm thấy da thịt cọ qua lưỡi đao.
“Con giet vua, ta lại giet con, cũng là một đoạn giai thoại. Cố Lệnh Nghi, đây là mệnh của con, con còn muốn trốn thế nào?”
Ông ta như điên như ma, gào bên tai ta bảo ta động thủ. Ngoài cửa sổ có một tiếng chim hót xé trời, ta lập tức quyết đoán vung kiếm đâm về phía sau vai trái của mình, nhắm vào mặt ông ta.
Dù mặc giáp trụ đầy đủ, ông ta vẫn bị ánh kiếm sắc lạnh ấy làm lóa mắt trong thoáng chốc, né sang phải. Ta mượn thế bước sang trái một bước, chui ra khỏi khe hở do động tác biến đổi tạo thành. Cổ bị lưỡi đao rạch một vết nông, thấm ra máu nóng.
Vừa thoát được, ông ta đánh bay kiếm trong tay ta. Ta lập tức giật màn giường bên cạnh xuống, tung mảnh vải lớn ấy lên, tạm thời ngăn cách tầm nhìn.
Ông ta giận dữ gào lên, vung đao chém loạn. Khi ông ta lộ đầu ra, một mũi tên tay áo bắn trúng mắt phải.
Ông ta vì đau dữ dội mà buông tay, đao rơi xuống đất leng keng.
Ông ta hoảng loạn bước đi, bị màn giường dưới chân vấp ngã. Mấy cung nữ hoàng môn trong điện xông tới đè lên người ông ta, khiến ông ta không thể đứng dậy.
Ta nhặt thanh đao dưới đất lên, lần lượt cắt đứt dây buộc giáp trụ của ông ta, giật mũ trụ khỏi đầu ông ta.
Ông ta vươn tay túm cổ chân ta. Ta trở tay chém qua ngoài ý muốn cắt đứt gân tay ông ta.
Nhìn ông ta đầy mặt đầy tay đều là máu mà gào thảm, lòng ta đột nhiên trầm xuống.
Không kịp để ý những chuyện này, ta xách mũ trụ, đẩy cửa điện ra.
Ánh lửa ngoài cửa càng dữ dội. Hổ Khiếu Quân nhận được lệnh, đang phá vòng vây từ bên ngoài.
Máu từ vết thương nơi cổ ta thấm ra nhuộm đỏ nửa thân, hơn nữa lúc đâm trúng mắt ông ta, máu bắn lên đầy mặt.
Một tay ta cầm đao, một tay giơ chiếc mũ trụ vẫn còn nhỏ máu, cao giọng nói:
“Nghịch vương hiện đã bị phục tru. Kẻ buông binh khí đầu hàng có thể được xử nhẹ, kẻ chấp mê bất ngộ, chém ngay tại chỗ!”
31
Những cấm quân này vốn không phải tư binh của thái tử. Nay đại thế đã mất, cũng không tiếp tục ngoan cố chống cự.
Tạ Gia Tụng và Kỷ tướng dẫn người phá vòng vây xông vào, bị tình hình Vị Ương Cung dọa giật mình. Thấy nửa người ta đỏ máu, Kỷ tướng sợ đến suýt ngất đi.
Sau khi áp giải thái tử đã bị trói xuống, Tạ Gia Tụng cẩn thận chạm nhẹ vào lớp băng nơi cổ ta:
“Vết thương thế nào? Còn đau không?”
Ta ngay cả lắc đầu cũng không làm được, chỉ vỗ nhẹ tay hắn trấn an.
Lúc cử động có vật gì cấn vào hắn, ta mới nhớ ra phải tháo tên tay áo xuống.
Tên tay áo là thứ phụ thân ta để lại trong chiếc rương đồ ở thiên điện Vị Ương Cung. May mà vẫn còn dùng được, ta phải dùng kiếm chém gãy một cây trâm vàng mới nhét vào được.
Có lẽ nơi minh minh, phụ mẫu cũng đang phù hộ ta.
Thái tử bức cung, ý đồ soán vị.
Nhu Gia công chúa hàng phục nghịch vương trước mặt bệ hạ, hộ giá có công. Nàng đức tài kiêm bị, phẩm hạnh cao khiết, được lập làm trữ quân.