Chương 6 - Lời Tiên Đoán Của Quốc Sư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hai lần rồi. Một lần kéo đứt sợi chỉ của Thương Huyền Tử, một lần lật bát của quý phi. Nàng không cảm thấy quá trùng hợp sao?”

Mẫu hậu khẽ cười một tiếng:

“Có lẽ thật sự là ý trời, chỉ có điều ý trời không cần quốc sư phiên dịch.”

Phụ hoàng sửng sốt, sau đó bật cười bất đắc dĩ.

“Câu này của nàng còn dễ nghe hơn tất cả những lời Thương Huyền Tử từng nói.”

Người đưa tay cẩn thận chạm vào nắm tay nhỏ bé của ta.

Ta theo bản năng nắm lấy ngón trỏ của người.

Vành mắt phụ hoàng hơi đỏ lên.

“Trẫm suýt nữa đã hại chết hai mẹ con nàng.”

Mẫu hậu không tiếp lời, chỉ kéo chăn đắp kín cho ta.

“Chuyện đã qua thì không nhắc nữa. Sau này sống tốt là được.”

Phụ hoàng gật đầu, thấp giọng nói:

“Trẫm đã hạ chỉ, từ nay về sau trong cung không được tùy tiện dẫn người ngoài vào bàn luận thiên tượng và quốc vận.”

“Chuyện thuộc trách nhiệm của Khâm thiên giám thì để Khâm thiên giám quản lý. Kẻ nào còn dám mượn danh thần Phật mê hoặc hậu cung, lập tức xử trảm.”

Nghe những lời này, tảng đá lớn trong lòng ta cuối cùng cũng rơi xuống.

Kiếp này, sẽ không còn ai có thể lợi dụng “thiên âm” để gây chuyện nữa.

Ngày thứ hai mươi, Từ Đình Ân bị tước bỏ chức quan, cả nhà bị lưu đày đến Lĩnh Nam.

Nhị hoàng tử do quý phi sinh ra được cho làm con thừa tự của một vị vương gia không có con nối dõi.

Việc thanh toán được xử lý nhanh chóng gọn gàng, không hề dây dưa.

Phụ hoàng rốt cuộc vẫn là một vị đế vương đạt tiêu chuẩn.

Một khi đã nhìn rõ chân tướng, người tuyệt đối không nương tay.

Chỉ có điều ở kiếp trước, khi người nhìn rõ chân tướng thì mọi chuyện đã quá muộn.

Còn kiếp này, tất cả vẫn còn kịp.

Sáng ngày thứ hai mươi lăm, ánh nắng chiếu vào Khôn Ninh cung.

Mẫu hậu ngồi bên cửa sổ thêu hoa, ta nằm trong nôi nhìn một góc trời xanh bên ngoài cửa sổ.

Nhũ mẫu bưng cháo nóng bước vào, mỉm cười nói:

“Nương nương, vừa rồi hoàng thượng truyền lời, nói đã ban tên cho tiểu công chúa.”

“Tên gì?”

“Chiêu Ninh. Mang ý nghĩa quang minh và an bình.”

“Hoàng thượng nói đứa trẻ này là ngôi sao bình an của Đại Tấn.”

Mẫu hậu cúi đầu nhìn ta, trong mắt có ánh sáng lay động.

“Chiêu Ninh. Tên rất hay.”

Ta nhoẻn miệng cười.

Kiếp trước, ta còn chưa kịp có tên đã chết.

Kiếp này, ta tên là Chiêu Ninh.

Quang minh và an bình.

Bốn chữ này là thứ ta phải dùng hai kiếp mới đổi được.

9

Thời gian từng ngày trôi qua.

Đầy tháng, một trăm ngày, nửa tuổi, tròn một tuổi.

Ta lớn lên với tốc độ của một đứa trẻ bình thường, không làm thêm bất kỳ chuyện khác thường nào.

An an tĩnh tĩnh làm một vị công chúa.

Nhưng mẫu hậu vẫn luôn nhớ hai lần “trùng hợp” ấy.

Người chưa từng nhắc tới trước mặt người ngoài, nhưng thỉnh thoảng khi ôm ta vào đêm khuya, người sẽ nói nhỏ những lời mà người khác không nghe thấy.

“Tiểu bảo, có phải con thông minh hơn những gì mẫu hậu tưởng tượng rất nhiều không?”

Ta giả vờ ngủ.

“Thôi vậy, bất kể con có nghe hiểu hay không, mẫu hậu chỉ muốn nói với con rằng…… Cảm ơn con.”

Người hôn lên trán ta.

Ta vùi mặt vào lòng người giống như kiếp trước.

Chỉ có điều sau lần ấy ở kiếp trước, ta không bao giờ còn có thể ngửi thấy mùi hương trên vạt áo người nữa.

Kiếp này, ta có thể ngửi thấy thật lâu, thật lâu.

Ngày tổ chức tiệc tròn một tuổi, theo quy củ phải làm lễ chọn đồ đoán tương lai.

Trên bàn bày đầy đồ vật.

Ngọc như ý, bút lông, bàn tính, hộp son, thỏi vàng, binh thư, kim thêu.

Tất cả mọi người trong điện đều nhìn xem ta sẽ bò về phía nào.

Phụ hoàng cười nói:

“Chọn thứ gì cũng được, Chiêu Ninh của trẫm không cần dựa vào việc chọn đồ để chứng minh điều gì.”

Ta ngồi trước một đống đồ vật một lát.

Kiếp trước không có lễ chọn đồ.

Kiếp trước, ta còn không sống được đến ngày đầy tháng.

Cho nên khoảnh khắc này đối với ta mang theo một cảm giác trang trọng kỳ lạ.

Ta nhìn quanh những đồ vật tượng trưng cho những cuộc đời khác nhau trước mặt, cuối cùng đưa tay ra, vững vàng nắm lấy một quyển sách.

Không phải binh thư, mà là một quyển sách luận về đạo lý của bậc hiền triết.

Thái phó mỉm cười chúc mừng:

“Sau này công chúa nhất định sẽ trở thành người học rộng tài cao.”

Mẫu hậu ôm ta lên, thấp giọng nói bên tai ta một câu chỉ có hai chúng ta nghe được.

“Quả nhiên con nghe hiểu.”

Ta mỉm cười với người.

Lần này không cần giả vờ.

Chuyện sau này rất đơn giản.

Phụ hoàng không bao giờ bị bất kỳ thuật sĩ giang hồ nào mê hoặc nữa, mẫu hậu yên ổn làm hoàng hậu suốt mấy chục năm.

Sau khi thái tử thuận lợi đăng cơ, ta được phong làm trưởng công chúa, có thực ấp ba nghìn hộ.

Còn vị quốc sư Thương Huyền Tử từng tồn tại ấy chỉ chịu đựng chưa đến hai năm trong thiên lao rồi bệnh chết.

Nghe nói trước lúc chết, ông ta vẫn luôn lẩm bẩm:

“Đứa trẻ kia không bình thường, đứa trẻ kia không bình thường.”

Ngục tốt chỉ cho rằng ông ta đã phát điên.

Không ai tin lời trăn trối của một kẻ lừa đảo.

10

Mùa xuân năm ta mười sáu tuổi, mẫu hậu ngắm hoa trong ngự hoa viên.

Ta ở bên cạnh người, thay người rót trà.

“Chiêu Ninh.”

Người đột nhiên lên tiếng.

“Vâng?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)