Chương 3 - Lời Thú Tội Trong Buổi Họp Lớp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Buổi chiều, chắc Lâm Vi Vi cũng đã thấy bài viết, cô ta trực tiếp bước tới bàn tôi.

Đôi mắt lại đỏ hoe, trông như sắp khóc đến nơi.

“Tô Niệm,” cô ta đưa điện thoại ra trước mặt tôi, trên màn hình là chính bài đăng tôi viết,

“Vì sao cậu lại làm vậy? Tớ đã nói là hiểu lầm rồi mà, cậu làm thế… là muốn hủy hoại tớ sao?”

Động tác lật sách của Lục Tự khựng lại, cậu ngẩng đầu, nhíu mày, trong ánh nhìn hướng về phía Lâm Vi Vi đã có sự bài xích rõ rệt.

Đạn mạc lại xuất hiện.

【Tới rồi! Trận đối đầu chính diện giữa “trà xanh và “ác nữ”!】

【Đừng khóc Vi Vi ơi, chúng tớ biết cậu bị oan mà!】

【Tô Niệm đúng là tâm cơ nữ, lại còn chơi trò bôi nhọ người khác thế này!】

Tôi mặc kệ đạn mạc, thậm chí còn không liếc nhìn Lâm Vi Vi một cái.

Tôi chỉ ngẩng đầu, nhìn về mấy người bạn học đang đứng sau lưng cô ta hóng chuyện, tỏ vẻ kinh ngạc:

“Trời ơi, bạn học Lâm cậu đang làm gì thế này?” Tôi khoa trương đứng dậy, chắn trước mặt Lục Tự, gương mặt đầy cảnh giác nhìn cô ta,

“Cậu lại muốn làm gì nữa? Hôm qua là sờ đùi, hôm nay trong thư viện, chẳng lẽ muốn hôn cậu ấy trước mặt mọi người sao?”

Giọng tôi không lớn cũng không nhỏ, vừa đủ để mấy bàn xung quanh đều nghe thấy rành rọt.

Tất cả ánh mắt trong thư viện, trong khoảnh khắc đó, đồng loạt thay đổi sắc thái.

Khuôn mặt của Lâm Vi Vi lập tức đỏ bừng như gan heo.

“Cậu… cậu nói bậy cái gì thế!” Cô ta tức đến run rẩy.

“Tôi nói bậy?” Tôi chỉ vào mặt cô ta,

“Cái biểu cảm này, giống hệt lúc ở KTV hôm qua Trước là mắt đỏ hoe, sau đó làm bộ đáng thương, bước tiếp theo có phải là nói Lục Tự đã làm gì cậu không?”

Tôi vòng qua bàn, đi tới trước mặt cô ta, bắt chước dáng vẻ của cô ta, chớp chớp mắt, cố gắng tạo ra chút ánh nước trong mắt.

“Sắp sửa nói Lục Tự dùng ánh mắt quấy rối cậu sao?

Hay là… quyển sách cậu ấy đang đọc đúng lúc là cuốn cậu định mượn tiếp theo, thế nên cậu cho rằng cậu ấy đang… điều khiển tinh thần cậu?”

“Phụt—”

Không biết ai là người đầu tiên không nhịn được cười phá lên.

Ngay sau đó, xung quanh vang lên một tràng cười không sao kìm nén nổi.

Lâm Vi Vi có lẽ cả đời này chưa từng chịu qua nỗi nhục nhã nào như vậy, nước mắt cô ta thật sự rơi xuống, chỉ tay vào tôi, “Cậu cậu cậu…” lắp bắp cả buổi vẫn không thốt ra nổi một chữ.

Luồng gió trong đạn mạc cũng bắt đầu chuyển hướng:

【Mặc dù, nhưng mà… sao tôi thấy buồn cười quá vậy?】

【Con nhỏ này bị điên rồi sao? Dám nói Vi Vi của chúng ta như thế á?】

【Nhưng mà… cô ta bắt chước giống ghê…】

【Một nữ phụ độc miệng chuyên phá game? Tôi mê mất rồi!】

Tôi nhìn cho đã gương mặt sắp sụp đổ của Lâm Vi Vi, mới chậm rãi thu lại nụ cười, làm bộ nghiêm túc vỗ nhẹ lên vai cô ta.

“Bạn học Lâm tôi hiểu rồi.”

Lâm Vi Vi ngấn lệ trong mắt, khó hiểu nhìn tôi.

Tôi thở dài, dùng ánh mắt kiểu “tôi nhìn thấu hết rồi” nhìn cô ta:

“Có phải… cậu đang che giấu một bí mật khó nói không? Ví dụ như… hội chứng hoang tưởng bị hại chẳng hạn?”

“Cậu mới có bệnh ấy!” Lâm Vi Vi cuối cùng cũng không nhịn được hét toáng lên.

“Thấy chưa, phản ứng dữ dội như thế, lại càng khả nghi.” Tôi lắc đầu, lấy từ túi ra một tấm thẻ nhỏ, nhét vào tay cô ta,

“Đừng sợ, bệnh thì phải chữa. Đây là địa chỉ và số điện thoại của trung tâm tư vấn tâm lý trường mình, tôi đã giúp cậu đặt lịch rồi, ngay chiều nay.

Không cần cảm ơn, bạn bè với nhau, quan tâm lẫn nhau là chuyện nên làm.”

Nói xong, tôi nắm tay Lục Tự — người từ đầu đến cuối đều mơ mơ hồ hồ chưa hiểu chuyện gì — rời đi trong ánh mắt chết lặng của mọi người.

Lần này, đạn mạc toàn là tiếng cười:

【Cứu tôi với! Nữ phụ này học ở Đức Vân Xã* à?!】

【Tôi tuyên bố, từ hôm nay tôi là fan cuồng độc nhất của Tô Niệm!】

【Hoang tưởng bị hại? Còn đặt lịch tư vấn tâm lý giúp người ta? Đánh người không trúng, nhưng đâm thẳng vào tim!】

【Vi Vi thật tội nghiệp… nhưng mà xin lỗi, tôi cười không nổi nữa… hahaha】

(*Đức Vân Xã: Nhà hát nổi tiếng chuyên diễn tấu hài của Trung Quốc)

Bước ra khỏi thư viện, ánh nắng buổi trưa ấm áp dễ chịu.

Lục Tự vẫn im lặng đi bên tôi, mãi đến khi cả hai rẽ vào rặng cây nhỏ vắng người, cậu mới nhẹ nhàng kéo vạt áo tôi.

“Hửm?” Tôi ngoảnh lại.

Cậu nhìn tôi, trong đôi mắt trong veo đen trắng rõ ràng ấy có chút bối rối, và… ánh sáng nhè nhẹ.

“Cậu…” cậu dường như đang cố tìm từ, “hôm nay, khác lắm.”

“Vậy à? Khác chỗ nào?” Tôi trêu.

Cậu nghĩ rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng cậu sẽ không trả lời.

Rồi, cậu vươn tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng, cực kỳ nhẹ nhàng, chạm vào khóe môi tôi.

“Nơi này,” cậu nói, “vẫn luôn cười.”

Trái tim tôi, lại một lần nữa bị cậu đánh trúng.

Cậu chẳng hiểu gì cả, nhưng lại luôn nhạy bén cảm nhận được cảm xúc của tôi.

Cậu biết, hôm nay tôi đang rất vui.

“Bởi vì…” Tôi nhìn vào mắt cậu, nghiêm túc nói,

“Tôi vừa tìm được một việc thú vị hơn đọc sách nhiều.”

“Việc gì?”

“Chọc chó.”

Từ ngày hôm đó, mối thù giữa tôi và Lâm Vi Vi xem như đã kết chặt.

Cô ta dường như cũng nhận ra rằng những chiêu bài “trà xanh ngây thơ” thông thường hoàn toàn vô hiệu với tôi, nên bắt đầu thay đổi chiến lược.

Cô ta không còn chủ động quấn lấy Lục Tự nữa, mà chuyển sang tìm mọi cách để chứng minh rằng mình “xuất sắc hơn”, “xứng đôi với Lục Tự hơn”.

Đạn mạc bắt đầu thuyết minh kịch bản mới:

【Nữ chính thay đổi chiến thuật rồi! Chuẩn bị đi theo con đường học bá để thu hút nam chính!】

【Chuẩn! Với kiểu thiên tài tự kỷ như Lục Tự, chắc chắn chỉ yêu thích những người giỏi như mình thôi!】

【Tô Niệm nguy rồi, học hành bình thường vậy thì sao đấu lại Vi Vi chứ!】

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)