Chương 3 - Lời Thì Thầm Của Nam Thần

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

04

Dưới sự nỗ lực của tôi, Giang Tự Lễ lần nữa giành được danh hiệu nam thần trường học!

Tôi hí hửng định đi tìm Giang Tự Lễ lĩnh công xin được khen ngợi.

Chủ yếu là muốn cậu ấy tối thứ bảy đi xem phim cùng tôi.

Lúc tan học tự học buổi tối, tôi đặc biệt ngồi chờ cậu ấy ở nhà cậu ấy.

Cậu ấy về đến nhà, nhìn thấy tôi đang ăn cherry trong phòng khách nhà cậu ấy thì sững người: “Sao cậu lại ở đây?”

“Tớ đặc biệt đợi cậu đó!” Tôi nói đầy lý lẽ.

Giang Tự Lễ: “Ba mẹ tớ đâu?”

“Họ mở cửa cho tớ rồi lên lầu nghỉ ngơi rồi.” Tôi nói, “Dì còn bảo sẽ phê bình cậu nữa đó, để tớ đợi lâu như vậy!”

Giang Tự Lễ: “…”

Tôi lấy điện thoại ra, cho cậu ấy xem trang bình chọn nam thần trường học.

“Năm nay cuộc thi nam thần trường học, cậu vẫn là quán quân!” Tôi tranh công với cậu ấy, “Cậu vui không? Tối mai có thể đi xem phim với tớ không?”

“?” Hình như cậu ấy không hiểu mối liên hệ giữa hai chuyện này, nói, “Không được.”

Tôi kêu gào thảm thiết: Tại sao chứ! Nhưng tớ muốn đi xem cùng cậu mà!”

“Cậu không phải muốn đi xem với tớ.” Cậu ấy mặt không cảm xúc, “Cậu là muốn có người xách trà sữa giúp cậu, giải quyết bỏng ngô ăn không hết, thuyết phục mẹ cậu đồng ý cho cậu đi xem phim.”

Tôi cười hì hì: “Giống nhau mà, giống nhau mà.”

Cậu ấy nhìn tôi: “Không giống.”

Tôi nào hiểu được những lời này của cậu ấy: “Rốt cuộc cậu có đi không.”

Cậu ấy giống như đã hạ quyết tâm gì đó, lạnh nhạt mà kiên quyết: “Không đi.”

Tôi cũng không vui nữa: “Cậu sao vậy chứ, gần đây rốt cuộc bị làm sao vậy?”

Trước đây chỉ cần tôi năn nỉ một chút, cậu ấy sẽ bất đắc dĩ đồng ý.

Bây giờ tôi đã cầu xin như vậy rồi, cậu ấy vẫn không chịu.

Lúc tôi còn muốn quấn lấy cậu ấy thêm một chút, trước mắt bỗng xuất hiện từng hàng chữ.

【Trời ơi! Nam phụ si tình cuối cùng cũng thức tỉnh rồi! Tung hoa!】

【Tốt quá tốt quá! Giang Tự Lễ thức tỉnh sớm rồi, cuối cùng cũng không cần làm lốp dự phòng cho nữ phụ nữa!】

【Nhìn dáng vẻ như trời sập của Kiều Hoản kìa! Giang Tự Lễ cố lên! Ngàn vạn lần đừng quay đầu lại!】

Tôi sững người, dụi dụi mắt, nghi ngờ không biết có phải mình hoa mắt rồi không.

Thấy tôi đột nhiên im lặng, cậu ấy hỏi: “Sao vậy?”

Tôi kéo cậu ấy, tay còn lại chỉ vào những hàng chữ kia: “Giang Tự Lễ, cậu có nhìn thấy những dòng chữ phát sáng đó không?”

Cậu ấy nhìn theo hướng tôi chỉ, tưởng tôi lại bày trò gì đó: “Kiều Hoản, đừng quậy nữa.”

“Tớ không quậy mà!” Tôi lại chỉ lên không trung, “Cậu không thấy sao?”

Cậu ấy gỡ tay tôi ra: “Không.”

Nhưng những dòng bình luận kia vẫn còn xuất hiện.

【Giang Tự Lễ cuối cùng cũng cứng rắn rồi! Chính là phải như vậy! Đừng lãng phí tình cảm lên người Kiều Hoản nữa!】

【Giang Tự Lễ vẫn luôn âm thầm bảo vệ Kiều Hoản, cho dù sau này Kiều Hoản tùy hứng đi theo đuổi nam chính Tạ Thừa, Giang Tự Lễ vẫn luôn bảo vệ cô ấy. Nhưng Kiều Hoản lại luôn xem tình yêu của Giang Tự Lễ là điều hiển nhiên, tùy ý giẫm đạp lên tấm lòng của cậu ấy!】

【Theo cốt truyện ban đầu, mãi đến sau khi tốt nghiệp đại học Giang Tự Lễ mới hoàn toàn hết hy vọng, từ bỏ Kiều Hoản, sau đó thích nữ chính.】

【Nhưng may quá, bây giờ Giang Tự Lễ đã thức tỉnh sớm rồi! Tốt quá! Cuối cùng cậu ấy cũng có thể thoát khỏi Kiều Hoản!】

Tôi: “?”

Tôi nhìn Giang Tự Lễ đang kiên quyết từ chối mình lúc này, ngơ ngác mở miệng:

“Ồ.”

“Vậy tớ tìm người khác đi cùng.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)