Chương 27 - Lời Thề Trong Bóng Tối
“Có một người đàn ông, điều kiện cũng được, bạn mình giới thiệu. Muốn mai mối cho cậu. Cậu có muốn gặp không?”
Tôi cầm chén trà lên ngẫm nghĩ một lát.
“Điều kiện thế nào?”
“Kiến trúc sư. 36 tuổi. Chưa từng kết hôn. Mình xem ảnh rồi, trông cũng được mắt lắm.”
“Ồ.”
“‘Ồ’ là có ý gì? Gặp hay không gặp?”
“… Vậy thì gặp.”
“Được luôn!” Đào Vi trước khi cúp máy còn bồi thêm một câu, “Lần này cậu tự nhìn trúng người ta thì mới tính nhé. Đừng để ai chọn thay cậu nữa.”
Tôi bật cười: “Biết rồi.”
Cúp điện thoại.
Khoảng sân lại chìm vào tĩnh lặng.
Gió luồn qua ngọn cây ngô đồng, những chiếc lá vàng ươm xoay vòng rụng xuống, có một chiếc rơi ngay cạnh tách trà của tôi.
Ông nội cựa mình trên ghế mây, vẫn chưa tỉnh.
Tôi tựa vào thành ghế đá, ngước nhìn bầu trời.
Trời rất xanh cao vợi và mênh mông, không một gợn mây.
Trong một khoảnh khắc, tôi nhớ lại buổi chiều tà của nhiều năm về trước, khi tôi đứng dưới tòa nhà Phó Thị, gió tạt vào mặt như dao cắt, lòng bàn tay trống rỗng, trong những đường vân tay chằng chịt vết hằn đỏ ửng.
Lúc đó, đến việc ngày mai phải làm gì tôi còn chẳng xác định được.
Còn bây giờ.
Tôi bưng tách trà lên uống một ngụm.
Trà đã nguội. Nhưng thứ trà nguội mùa thu lại mang theo một hương vị thanh khiết, ngọt hậu lạ thường.
Tôi nhặt chiếc lá ngô đồng lên, kẹp vào cuốn sổ tay bên cạnh.
Rồi đứng dậy, phủi bụi trên váy.
Đã đến lúc tới studio rồi. Bốn giờ chiều còn một cuộc họp.
Tôi cúi nhìn lịch trình trên điện thoại, quay người bước về phía cổng.
Đi được vài bước, lại ngoái đầu nhìn khoảng sân một lần nữa.
Chiếc ghế mây của ông cụ khẽ đung đưa dưới gốc cây, nắng trải những mảnh vàng vỡ vụn khắp mặt đất.
Mọi thứ đều ổn.
Tôi đẩy cổng, bước ra ngoài.
HẾT