Chương 32 - Lời Tạm Biệt Chưa Nói

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Thưa Tổng thư ký, đang có tin đồn lan truyền rằng tài chính của quỹ từ thiện dạ tiệc có vấn đề. Để bảo vệ thanh danh của Hiệp hội, tôi đề nghị Hiệp hội chủ động công bố một báo cáo kiểm toán công khai, làm rõ minh bạch mọi khoản chi tiêu.”

Sắc mặt Tổng thư ký trầm xuống. “Ai là người tung tin?”

“Tôi không biết chính xác, nhưng nếu không đính chính kịp thời, để chuyện lan rộng thì khó mà thu dọn.”

“Sổ sách có vấn đề gì không?”

“Hoàn toàn không. Từng đồng một đi đâu, tôi đều có hóa đơn chứng từ đầy đủ, sẵn sàng hợp tác kiểm toán bất kỳ lúc nào.”

Ông nhìn tôi, đăm chiêu suy nghĩ.

“Được. Tôi sẽ chỉ đạo phòng kiểm toán hoàn thiện báo cáo trong tuần này.”

Báo cáo kiểm toán được đưa ra ba ngày sau đó.

Kết luận: Sổ sách rõ ràng, mọi khoản chi tiêu từ thiện đều đúng quy định, không có bất kỳ dấu hiệu biển thủ nào.

Hiệp hội đã phát hành báo cáo này trên các kênh chính thức.

Cùng ngày báo cáo được công bố, tôi cũng đã làm một việc.

Tôi tìm được bằng chứng chứng minh Thẩm Di Ninh tung tin đồn nhảm. Không phải do tôi tìm, mà là tự tay Lâm Dao dâng lên cho tôi.

Lâm Dao mắc một căn bệnh nan y: thói bép xép.

Trong một buổi tụ tập bạn bè, sau khi ngà ngà say, cô ta khoe khoang: “Di Ninh bảo tôi cho người rỉ tai bên đối tác, bảo Khương Niệm thụt két tiền từ thiện, để xem lần này cô ta lật mình kiểu gì.”

Vô tình thay, trong nhóm đó lại có một người là bạn đại học của Phương Ngữ Yên. Và Ngữ Yên, nhờ cái “mắt tinh tai thính”, đã lấy được đoạn ghi âm đó.

Lúc gửi file ghi âm cho tôi, cô bé chỉ nói một câu: “Chị, thế này đã đủ chưa?”

“Đủ rồi.”

Tôi không công khai đoạn ghi âm này. Công khai sẽ chỉ khiến mọi việc trở nên rùm beng, hỗn loạn hơn.

Tôi chọn một cách gọn gàng, dứt khoát hơn.

Tôi bỏ đoạn ghi âm vào một chiếc phong bì, đích thân trao tận tay Thẩm Di Ninh.

Hai người chúng tôi gặp nhau tại một quán cà phê vắng vẻ.

Khi nhìn thấy chiếc phong bì, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.

“Bên trong là cái gì?”

“Cô mở ra nghe thì biết.”

Cô ta lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm.

Giọng nói của Lâm Dao vang lên giữa quán cà phê vắng lặng khoảng vài giây, rồi bị cô ta tắt phụt đi.

Tay cô ta run lẩy bẩy.

“Cái này… cái này là ghi âm lén.”

“Ghi âm lén hay không không quan trọng. Quan trọng là, giọng của Lâm Dao, có bao nhiêu người ở thành phố này nhận ra được.”

Cô ta ngẩng phắt lên nhìn tôi, lần đầu tiên đánh mất lớp mặt nạ dịu dàng, hoàn mỹ kia. Dưới lớp vỏ bọc đó là sự hoảng loạn, phẫn nộ, và cả sự nham hiểm của kẻ bị dồn đến chân tường.

“Cô muốn gì?”

“Tôi không muốn gì cả.”

Tôi nhìn cô ta, giọng nói thản nhiên như đang bình phẩm thời tiết hôm nay. “Tôi chỉ muốn nhắc nhở cô một chuyện. Kể từ hôm nay, cô đừng hòng đụng đến chuyện làm ăn của tôi, danh dự của tôi, hay bất cứ thứ gì thuộc về tôi nữa. Nếu cô dừng lại, đoạn ghi âm này sẽ vĩnh viễn nằm trong phong bì này. Còn nếu không…”

Tôi ngừng lại một chút. “Thẩm tiểu thư, cô phải hiểu rõ hơn tôi chứ, đoạn ghi âm này mà lọt ra ngoài thì chuyện gì sẽ xảy ra.”

Miệng cô ta mấp máy, như định nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong.

Sự im lặng bao trùm hồi lâu.

“Khương Niệm.” Giọng cô ta nghẹn lại, “Cô nghĩ mình thắng rồi sao?”

“Tôi chưa bao giờ thi thố với cô. Từ trước đến giờ, chưa từng.”

“Thế sao cô không chịu buông tha cho tôi?”

“Là cô không chịu buông tha cho tôi mới đúng.”

Một tia hoang mang xẹt qua trên gương mặt cô ta.

“Tôi…”

“Ngay từ lần đầu gặp mặt, cô đã ra sức chèn ép tôi. Lần ở sân bay, lần ở khách sạn, lần trong buổi giao lưu, và bây giờ là tung tin đồn nhảm. Mọi việc cô làm, tựu chung lại chỉ nhằm một mục đích duy nhất: đuổi tôi ra khỏi cái giới này.”

“Nhưng cô có bao giờ tự hỏi, vì sao cô lại sợ tôi đến vậy không?”

Cô ta không trả lời.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)