Chương 6 - Lối Ra Từ Đêm Tối
“Mùa đông sắp đến rồi.”
Ca phẫu thuật được định vào cuối tháng mười, ở Thụy Sĩ.
Thật ra Bùi Hàng Cảnh đã từng làm hai ca phẫu thuật tương tự.
Khi đó chỉ dùng phẫu thuật để đánh cược một khả năng hồi phục, hơn nữa đau đớn sau phẫu thuật thật sự quá tàn phá ý chí con người.
Từng có lúc khiến Bùi Hàng Cảnh đau khổ đến mức muốn tự kết thúc đời mình.
Nghe nói sau khi kỹ thuật hiện tại được cập nhật, tỷ lệ hồi phục của Bùi Hàng Cảnh từ hai mươi phần trăm biến thành bảy mươi phần trăm.
Chỉ có điều mức độ nguy hiểm cũng theo đó tăng lên.
Cũng may, chúng tôi còn một tháng thời gian, có thể chuẩn bị tâm lý, cũng có thể đổi ý.
Kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, tôi và Bùi Hàng Cảnh đều nhận được thư mời họp mặt cựu học sinh.
Nghe nói lần họp mặt cựu học sinh này là do trường tổ chức.
Lần này không còn giấu được nữa, Bùi Hàng Cảnh nhìn thư mời trong tay tôi, cố ý trêu tôi.
“Hóa ra Tiểu Doanh học lớp bên cạnh tôi, lúc đi học cô thật sự chưa từng gặp tôi sao?”
Tôi cứng miệng:
“Đừng tự mình đa tình, trường nhiều người như vậy, anh lại không nổi tiếng, tôi gặp anh làm gì?”
Hoàn toàn là càng giấu càng lộ rồi.
Anh không nổi tiếng thì ai nổi tiếng chứ.
Chính anh cũng biết mình rất nổi tiếng mà!
Hạ Tiểu Doanh, đã lớn như vậy rồi, sao nói dối vẫn không biết nói!
Bùi Hàng Cảnh khẽ cười thành tiếng, nhìn ra tâm trạng rất tốt.
“Vậy có muốn về xem không? Tôi vừa hay cũng muốn xem mấy năm nay trường thay đổi thế nào.”
10
Người ta vẫn nói cứ tốt nghiệp là trường lại sửa sang.
Bao nhiêu năm không về, tòa nhà dạy học đã được tu sửa, ký túc xá xây lại, ngay cả nhà ăn cũng tăng thêm một cái.
Tôi không ngờ, câu nói hồi nhỏ luôn nghe từ miệng người lớn, giờ lại được nói ra từ miệng tôi.
“Trước đây chúng ta làm gì có điều kiện này chứ.”
Người đến buổi họp mặt cựu học sinh rất đông, có người nhận ra Bùi Hàng Cảnh, ánh mắt từng tốp từng tốp đều rơi về phía chúng tôi.
Tôi sợ anh khó chịu, bước chân phối hợp theo tốc độ của anh, thay anh chắn lại.
Lúc đi tới dưới tòa nhà dạy học, tầm mắt anh bị một chỗ nào đó thu hút, ánh mắt cũng càng ngày càng dịu dàng.
Tôi nhìn theo tầm mắt anh, là nơi trước đây đặt sổ góp ý.
Trong lòng tôi chua xót, cố ý không nhìn anh, nhấc chân muốn đi xem chuồng gỗ nhỏ của Tiểu Bạch.
Bùi Hàng Cảnh đi theo sau tôi, trên đường có người chủ động bước tới.
“Hàng Cảnh, lâu rồi không gặp.”
“Cơ thể khôi phục thế nào rồi?”
“Gần đây nhìn sắc mặt không tệ.”
Trông bọn họ đều là người quen của Bùi Hàng Cảnh, trong ánh mắt cũng không nhìn ra ác ý gì.
Thần kinh căng chặt của tôi lúc này mới hơi thả lỏng.
Bùi Hàng Cảnh còn thả lỏng hơn tôi, anh khẽ gật đầu, cử chỉ ung dung.
Lịch sự đáp lại lời hỏi thăm của những người xung quanh.
Cho đến khi có người không đúng lúc nhắc tới Khương Hi.
“Anh Bùi là người tốt như vậy, Khương Hi đúng là…”
Có người dùng khuỷu tay huých người kia một cái, người kia lúc này mới hiểu mình nói sai, nặng nề thở dài.
“Xin lỗi anh Bùi, không nhắc nữa.”
Có một anh nóng tính không biết nhìn sắc mặt, lập tức tiếp lời, bênh vực Bùi Hàng Cảnh.
“Có gì mà không thể nhắc? Năm đó trong trường ai chẳng biết hai người bọn họ.”
“Bùi Hàng Cảnh vì cô ta mà ra nước ngoài, kết quả người vừa xảy ra chuyện, cô ta đến bệnh viện cũng chưa về một lần.”
“Nghe nói sau này định cư thẳng ở nước ngoài luôn.”
“Bao nhiêu năm rồi, một lần cũng chưa đến thăm đúng không?”
“Chậc, thực dụng thật đấy.”
Sau lưng tôi có người nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Tuy trước đây Bùi Hàng Cảnh rất lợi hại, nhưng ai cũng không muốn cả đời chăm sóc một người tàn tật mà.”
“Hơn nữa khi đó đối với Khương Hi, cơ hội ra nước ngoài kia khó có được như vậy, bây giờ người ta ở Đức đã là người phụ trách phòng thí nghiệm cao cấp rồi.”
Anh nóng tính cũng nghe thấy, lập tức lao lên.
“Này, cậu biết cái gì chứ, cơ hội ra nước ngoài học đại học của Khương Hi cũng là do anh Bùi sắp xếp cho đấy được không?”
“Đời này anh Bùi của chúng ta thua là thua ở tình yêu thuần khiết…”
Mắt thấy anh nóng tính càng nói càng phẫn nộ.
Bùi Hàng Cảnh gọi anh ta lại:
“Ninh Hạo.”
“Nghe nói cậu về trường làm việc rồi, còn không đưa chúng tôi đi tham quan à?”
“Đúng! Tới đây tới đây, khoan đã, chúng tôi?”
Ánh mắt Ninh Hạo đảo qua giữa tôi và Bùi Hàng Cảnh.
Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, lúc này mới hỏi ra:
“Chị dâu?”
Tôi bị sốc đến suýt nữa không thở được, sặc đến ho khan.
Còn chưa kịp giải thích, một giọng nữ trong trẻo truyền đến từ cách đó không xa.
“Hàng Cảnh, lâu rồi không gặp.”
Tôi quay đầu lại, lập tức sững ra.
Là nữ chính trong miệng bọn họ vừa rồi.
Khương Hi, người vốn dĩ lúc này nên ở phòng thí nghiệm nước ngoài.
11
Ninh Hạo mở một phòng học nhạc cho hai người bọn họ ôn chuyện.
Hai chúng tôi ngồi xổm ở cửa.
Phòng học nhạc vừa hay hướng về cửa sau tòa nhà dạy học, liếc mắt nhìn qua là căn nhà gỗ của Tiểu Bạch.
Không biết Tiểu Bạch thế nào rồi.
Ninh Hạo tưởng tôi vẫn luôn im lặng là vì trong lòng khó chịu, lại dùng sức thở dài.