Chương 6 - Lời Nói Thật Của Mẹ Chồng

🔥 Mời bạn theo dõi page Hoa Rơi Bên Mộng để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

6

“Anh nói là đến thăm cha tôi, tôi tin tưởng mới cho anh cơ hội. Không ngờ đồ khốn anh lại lấy oán báo ơn!”

“Nếu cha tôi có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua Chờ tòa án gửi trát đi!”

Cơ hội để thắt chặt quan hệ đáng lẽ trong tầm tay, giờ không những không giữ được, còn kết thù với lãnh đạo.

Thua lỗ thảm hại, Lý Minh Thành hoa mắt chóng mặt, chẳng biết làm sao lê bước về nhà.

Vừa mở cửa, tôi đã thấy anh ta nghiến chặt hàm, cố nén cơn phẫn nộ.

“Có chuyện gì vậy mẹ?”

Mẹ chồng cắt cúp kể lại sự tình, còn cố tô vẽ bản thân như một kẻ vô tội.

Lời chưa dứt, Lý Minh Thành vốn im lặng bấy lâu bất ngờ vung tay, tát bà một cái nảy lửa.

“Mẹ, sao cái mồm mẹ sao mà độc địa thế hả?!”

“Chuyện thăng chức tăng lương của tôi đều đặt hết vào hôm nay, giờ thì khỏi nói giữ được công việc, còn không biết phải bồi thường cho người ta bao nhiêu!”

“Vì sao mẹ không thể ngậm cái miệng thối ấy lại, ngoan ngoãn một chút thì chết à?!”

Nghĩ đến công sức mấy ngày qua đổ sông đổ bể, Lý Minh Thành càng nói càng phẫn nộ, cả người như con sư tử cuồng nộ, đôi mắt đỏ ngầu quét loạn.

Anh ta quay phắt lại, chộp lấy cây kéo trên bàn định đâm về phía mẹ chồng.

“Cái lưỡi này của mẹ chẳng bằng cắt bỏ đi cho rồi!!”

Sự việc xảy ra quá đột ngột, tôi còn chưa kịp phản ứng.

Chỉ nghe “keng” một tiếng, cây kéo rơi xuống đất.

Cuối cùng Lý Minh Thành vẫn không nỡ ra tay tàn nhẫn.

Mẹ chồng mặt tái nhợt, run giọng gào:

“Đồ bất hiếu! Mày dám cầm dao dí vào mẹ sao?!”

Lý Minh Thành ngã quỵ xuống sàn, vò tóc đến rối bù như tổ quạ.

“”Mẹ, xin mẹ đừng hại con nữa được không? Con sắp bị mẹ dồn đến chết rồi, mẹ có biết không?!”

Anh ta đau khổ cùng cực, tôi không hề nghi ngờ, trong khoảnh khắc ấy, anh thật sự muốn đâm thẳng cây kéo kia.

Mẹ chồng vỗ đùi gào khóc:

“Mẹ là người quê mùa, không biết vòng vo, chỉ nói thật thôi, thế cũng có tội sao? Tất cả đều là vì cái nhà này!”

“Lão Lý ơi! Ông độc ác bỏ tôi mà đi, để tôi ở lại chịu uất ức của con dâu con trai đây này!”

Nhìn bộ dạng bà ta đảo ngược trắng đen, bụng tôi sôi trào lửa giận.

“Phì! Bao nhiêu ngày nay trong nhà tốn tiền cho mẹ, mẹ không biết đếm à? Đồ già không biết xấu hổ, còn mặt mũi kêu ca?!”

Tôi cầm cây chổi cọ bồn cầu, nhét thẳng vào miệng bà ta.

“Tôi kính trọng mẹ hết mực, cớ gì mẹ hại chồng tôi, phá hoại gia đình nhỏ của tôi?!”

“Thích ăn nói hỗn xược đúng không? Hôm nay tôi cho mẹ nếm mùi!”

Lý Minh Thành đã chán ngấy bà ta, coi như không thấy.

Mẹ chồng mặt nghẹn tím lại, phát không thành tiếng cầu cứu, tay chân vung loạn như khỉ.

Hận cũ thù mới dồn cả, tôi xắn tay áo, dốc sức trút giận.

Mỗi cú đấm cú đá đều dồn hết sức, mãi đến khi mỏi nhừ tay mới dừng.

Trong lòng thoáng nhẹ nhõm, uất khí vơi bớt.

Mẹ chồng mắt sưng híp, mũi máu me đầy mặt, thảm hại không tả nổi.

Bà ta chẳng buồn màng đến đau đớn, lồm cồm bò vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo.

Tôi phủi tay, quay sang nhìn Lý Minh Thành:

“Từ khi mẹ anh đến sống cùng, tôi chưa có lấy một ngày yên ổn. Bà ta có ngày hôm nay, tất cả đều do anh nuông chiều mà ra!”

“Ngày tháng thế này tôi không chịu thêm được nữa, ly hôn đi.”

Nói dứt, mặc kệ Lý Minh Thành sau lưng cầu xin níu kéo thế nào, tôi thu dọn đồ đạc, dứt khoát rời khỏi.

Đống tàn cuộc này, đừng hòng lôi tôi vào.

Hôm sau, Lý Minh Thành nhận hai tờ trát hầu tòa.

Một tờ do lãnh đạo gửi.

Báo cáo Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)