Chương 4 - Lời Nói Thật Của Mẹ Chồng
4
Quả nhiên, chỉ khi chính mình bị liên lụy, Lý Minh Thành mới biết tức giận.
Bằng không, anh ta mãi mãi chỉ đứng ngoài cuộc.
Tôi cố nén nụ cười mỉa, làm ra vẻ khó xử, khẽ kéo tay áo anh: “Chồng à, anh đi khuyên mẹ đi. Bảo bà xin lỗi một tiếng, biết đâu còn giảm được ít tiền bồi thường.”
Mẹ chồng hất đầu sang chỗ khác:
“Tôi có nói sai gì đâu, sao phải xin lỗi? Bà ta cũng mắng tôi rồi, coi như hòa đi chứ gì!”
“Góa phụ thì quý giá lắm à, tôi cũng là góa phụ, có thấy tôi mè nheo như bà ta đâu!”
Lý Minh Thành nhịn hết nổi, quát ầm lên: “Mẹ, im miệng cho con!”
Anh ta hít sâu một hơi, bước qua xin lỗi người phụ nữ kia, cười gượng đến cứng cả mặt.
Tôi thì giữ chặt miệng mẹ chồng.
Nhưng thái độ bà ta tệ hại, lại còn phá luôn sạp hàng.
Lý Minh Thành năn nỉ đến khô cả môi, cuối cùng người phụ nữ vẫn kiên quyết đòi bồi thường mười vạn, nếu không sẽ cho mẹ chồng vào trại giam vài tháng.
Tôi lo lắng thốt lên:
“Không được đâu, nếu bà ấy bị giam, sau này việc thẩm tra lý lịch của con cái chúng ta sẽ không qua nổi!”
Hai hại chọn một, Lý Minh Thành đành móc tiền dàn xếp.
Trừ đi hai vạn của Lâm Tư Tư bồi thường, anh ta vẫn phải bù thêm tám vạn, đau như cắt ruột.
Đảo mắt suy tính, anh ta kéo tôi sang một bên:
“Uyển Uyển, em cũng biết, để cưới em anh phải mua căn nhà này, giờ trong túi sạch bách rồi.”
“Em cũng góp một nửa đi, về nhà anh nhất định sẽ dạy bảo mẹ cẩn thận. Dù sao chúng ta cũng là một gia đình mà.”
Nhìn cái bộ mặt ấy, tôi chỉ thấy buồn nôn.
Dù cưới ai, nhà bọn họ cũng sẽ mua nhà mới.
Huống chi căn nhà này là anh ta mua toàn bộ trước hôn nhân, chẳng dính dáng gì đến tôi, vậy mà còn ngang nhiên kéo tôi gánh chung.
Anh ta diễn, thì tôi cũng diễn.
Tôi khẽ thở dài: “Minh Thành, không phải em keo kiệt đâu. Hôm đó mẹ bảo em tiêu xài hoang phí, nên em đã đem toàn bộ tiền tiết kiệm gửi sổ ba năm.”
“Tháng này lương chưa về, em thật sự không lấy ra được đồng nào cả!”
Từ trong đồn công an bước ra, sắc mặt của Lý Minh Thành âm trầm đến mức đáng sợ.
Liên tiếp mấy ngày anh ta chẳng buồn mở miệng nói với mẹ chồng lấy một câu.
Trong bữa tối, mẹ chồng rốt cuộc chịu không nổi, quăng đũa xuống bàn:
“Tiểu Thành, ý con là gì đây? Chỉ vì mất chút tiền mà đã oán hận mẹ rồi sao?”
“Mẹ là mẹ ruột của con đấy!”
Lời này vừa buông ra, Lý Minh Thành chẳng còn chút khẩu vị nào.
Trước kia khi mẹ chồng hết lần này đến lần khác gây khó dễ cho tôi, anh ta cũng từng mặt không đỏ tim không loạn mà nói:
“Đây là mẹ ruột tôi, em nhường bà ấy chút thì sao?”
Giờ thì gậy ông đập lưng ông, tự mình bị vạ lây, anh ta khó chịu khỏi phải nói.
“Gọi là chút tiền sao? Mẹ có biết tám vạn kia con phải tích cóp bao lâu không? Nếu mẹ chịu ngậm miệng lại, thì làm gì có chuyện này?”
Nhớ tới việc chỉ vì mấy câu nói của mẹ chồng mà anh không moi được đồng nào từ tôi, lửa giận trong lòng Lý Minh Thành lại càng sôi sục.
“Từ giờ Kiều Uyển mua gì ăn gì mẹ không được phép quản, đâu phải tiêu tiền của mẹ, lo cho bản thân mình đi là được!”
Sống hai kiếp, cuối cùng tôi cũng nghe được một câu coi như có lý từ miệng anh ta.
Mẹ chồng từ trước đến nay chưa từng bị con trai mắng mỏ như thế, lập tức giở giọng gào khóc ăn vạ.
Nhưng Lý Minh Thành chẳng thèm để tâm:
“Dạo này là giai đoạn thăng tiến trong sự nghiệp của con, muốn khóc thì khóc trong nhà thôi, đừng ra ngoài làm trò cười cho thiên hạ!”