Chương 8 - Lời Nói Dối Của Nhị Tiểu Thư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“E rằng lỡ hôn kỳ của Tô đại tiểu thư, hay e rằng hỏng danh tiếng của Tô gia?”

Sắc mặt phụ thân xám xịt.

“Vi Vi đã đi rồi, ta chỉ nghĩ không cần để nó tiếp tục chịu lời bàn tán của người ngoài…”

Tạ Cảnh Hành nghe vậy, bỗng cười khẽ một tiếng.

Tiếng cười ấy không có chút hơi ấm.

“Khi nàng còn sống, các người nói vì danh tiếng của nàng nên không thể báo quan.”

“Bây giờ nàng chết rồi, các người vẫn nói vì danh tiếng của nàng nên không thể báo quan.”

“Tô đại nhân, từ nhỏ Vi Vi đã bị các người đóng dấu là kẻ nói dối thành tính. Nàng còn có danh tiếng tốt đẹp gì nữa?”

“Nếu nàng thật sự để ý danh tiếng, vì sao lại vô cớ gánh tiếng xấu thay trưởng tỷ nàng suốt hơn mười năm?”

“Thứ nàng thật sự để ý là gì, đến bây giờ các người vẫn không biết sao?”

Phụ thân lảo đảo lùi một bước, không nói thêm được lời nào.

Tạ Cảnh Hành cẩn thận gấp lá thư máu lại, cất sát người vào tay áo.

Sau đó hắn xoay người dặn thị vệ phía sau:

“Lập tức đến Kinh Triệu phủ báo án, áp giải biểu công tử của Tô gia lên công đường.”

“Lại mời y quan đến phủ, tra rõ nhuyễn cốt tán nhị tiểu thư trúng từ đâu mà có, và là ai ra lệnh giam nàng trong phòng.”

Mẫu thân hoảng loạn nói:

“Thế tử, người cho Vi Vi uống thuốc là chúng ta, nhưng chúng ta chỉ sợ nó trốn ra ngoài, không hề muốn hại nó…”

Tạ Cảnh Hành lặng lẽ nhìn bà.

“Các người không muốn hại nàng.”

“Nhưng nàng vẫn bị các người hại chết.”

Trong phòng không còn ai lên tiếng.

Tạ Cảnh Hành lại quỳ xuống trước giường, chỉnh lại tay áo cho ta, động tác rất dịu dàng.

Rất lâu sau, hắn cúi người, trán áp vào mu bàn tay ta, giọng thấp đến mức chỉ những người đứng gần mới nghe được.

“Vi Vi, nàng không chịu gả cho ta là đúng.”

“Hai đời đều là ta phụ nàng.”

“Lần này, ta không cầu nàng tha thứ nữa.”

“Ta chỉ cầu được thay nàng đòi lại công đạo thuộc về nàng.”

11

Buổi chiều, người của Kinh Triệu phủ tới khám nghiệm.

Vị y quan trẻ đi theo cúi người bắt mạch cho ta, đầu ngón tay dừng trên cổ tay ta một thoáng.

Ta nghe thấy hơi thở của hắn nặng hơn.

Sau đó, hắn bình tĩnh mở miệng:

“Tô nhị tiểu thư từng uống nhuyễn cốt tán, trong cơ thể lại còn lưu lại dược tính chưa rõ. Để tránh phán đoán sai nguyên nhân tử vong, thi thể tạm thời không được nhập liệm, cần giữ lại ba ngày rồi kiểm nghiệm lại.”

Phụ thân mẫu thân đã không còn sức tranh cãi, chỉ có thể nhận lời.

Đến đêm, tiếng khóc và tiếng bước chân dần tan đi.

Cửa phòng lại nhẹ nhàng mở ra, có người đi đến trước giường ta, đưa một viên thuốc hơi lạnh vào miệng ta.

Giọng người ấy rất khẽ, nhưng mang theo sự quen thuộc đã lâu không gặp.

“Tô Niệm Vi.”

“Bạc năm đó nàng cho ta, ta vẫn chưa có cơ hội trả lại.”

“Đừng sợ, ta đến đưa nàng đi.”

Khi ta tỉnh lại lần nữa, bên tai là tiếng nước.

Thân thuyền nhẹ nhàng lắc lư, sắc trời ngoài cửa sổ sắp sáng.

Ta thử động ngón tay, dược hiệu vẫn chưa tan hết, tứ chi còn mềm nhũn.

Nam tử trẻ tuổi canh bên giường rất nhanh nhận ra. Hắn đặt chén thuốc trong tay xuống, thấp giọng nói:

“Tỉnh rồi?”

Ta nhìn hắn, cảm thấy quen mắt, nhưng nhất thời không nhớ từng gặp ở đâu.

Hắn như nhìn ra nghi hoặc của ta, lấy từ trong ngực ra một chiếc túi thơm cũ, đưa đến trước mặt ta.

“Năm nàng mười hai tuổi, ngoài ngôi miếu đổ ở thành nam, có một tiểu khất cái sắp chết đói.”

“Nàng cho hắn mấy lượng bạc vụn, còn có một gói bánh.”

Ta ngẩn ra, cuối cùng cũng nhớ lại gương mặt bẩn thỉu ấy.

Khi đó hắn gầy đến chỉ còn da bọc xương, nhưng vẫn khăng khăng nhét cho ta một viên thuốc, nói lúc quan trọng có thể cứu mạng.

Ta chỉ xem đó là cách một đứa trẻ báo ân, nhưng vẫn cất viên thuốc đi.

Không ngờ, nó thật sự trở thành con đường giúp ta thoát khỏi kiếp nạn.

“Là ngươi?”

Hắn cười cười.

“Nay ta tên Cố Hành Chu. Sau khi chia tay nàng năm đó, ta được một vị du y nhặt về, theo ông ấy học y mấy năm, cũng xem như không phụ một bữa cơm ân tình của nàng năm xưa.”

Ta chống người ngồi dậy, cổ họng vẫn hơi khàn.

“Là ngươi đưa ta ra ngoài?”

Cố Hành Chu gật đầu, đưa nước ấm cho ta.

“Khi nàng sai người đưa tín vật tới, ta đã đoán có chuyện xảy ra.”

“Tối qua ta theo người của Kinh Triệu phủ vào phủ khám nghiệm, cho nàng uống thuốc giải, rồi nhân đêm đưa nàng ra khỏi Tô phủ.”

Nói đến đây, hắn ngừng một lát, giọng nhẹ đi vài phần.

“Trước khi đi, ta phóng một mồi lửa.”

Tay ta nắm chén siết lại.

Cố Hành Chu giải thích:

“Viện của nàng vốn đã loạn, Tô phủ lại vội che giấu.”

“Sau khi lửa cháy, họ chỉ cho rằng thi thể của nàng đã bị thiêu hủy. Ta để lại một nữ thi vô chủ, dáng người gần giống nàng, đủ để qua mắt họ.”

Ta im lặng rất lâu.

Hắn nói nhẹ nhàng, nhưng ta biết bước này nguy hiểm đến mức nào.

Một khi bị phát hiện, hắn sẽ bị xem là tội nhân trộm xác, phóng hỏa.

“Vì sao giúp ta đến mức này?”

Cố Hành Chu nhìn ta, thần sắc rất bình tĩnh.

“Vì nàng từng cứu ta một mạng.”

“Ta là người, trước giờ có ơn một giọt, báo đáp một dòng.”

Ta rũ mắt, đầu ngón tay chậm rãi vuốt qua miệng chén.

Cố Hành Chu đẩy cửa sổ thuyền ra.

Gió sớm ùa vào, mang theo hơi nước ẩm ướt.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)