Chương 6 - Lời Nói Dối Của Nhị Tiểu Thư
Lần này, ta chỉ muốn hỏi tỷ ấy một câu.
Nếu ta chết, tỷ ấy có chịu thừa nhận chân tướng năm đó trước mặt phụ thân mẫu thân hay không.
Tiếng trống canh ngoài viện vang lên, đêm đã khuya.
Ta nắm viên thuốc trong lòng bàn tay, nhìn căn phòng mình đã ở hơn mười năm, lồng ngực chua xót đến gần như không thở nổi.
Ta không phải không nỡ rời nơi này.
Ta chỉ không nỡ rời bỏ chính mình của ngày xưa, người vẫn luôn không được tin tưởng.
Rất lâu sau, ta ngửa đầu nuốt viên thuốc xuống.
Vị đắng lan dọc cổ họng, tay chân từng chút mất đi tri giác.
Trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, trong đầu ta chỉ còn một ý nghĩ cuối cùng.
Từ nay về sau, sự trong sạch của Tô Niệm Vi không cần để họ phán xét nữa.
09
Sau khi nuốt viên thuốc không lâu, tứ chi ta dần mất cảm giác.
Ta không mở mắt được, cũng không thể cử động chút nào, nhưng ý thức lại rất tỉnh táo.
Tiếng canh lậu ngoài phòng, tiếng nha hoàn đi lại, thậm chí cả tiếng gió thổi qua giấy cửa sổ khe khẽ, đều rõ ràng rơi vào tai ta.
Trước khi uống thuốc, ta đưa chiếc túi thơm đựng viên thuốc cho tâm phúc Thanh Hòa, bảo nàng lặng lẽ đem đến Hồi Xuân đường ở thành nam.
Tiểu khất cái năm xưa nay đã trở thành thần y nổi danh khắp thành, không biết hắn còn nhớ ta hay không.
Nhưng ngoài đánh cược một lần, ta đã không còn con đường nào khác.
Khi trời sắp sáng, Thanh Hòa đẩy cửa bước vào.
Chậu nước rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang giòn.
“Tiểu thư!”
Tiếng khóc xé lòng của nàng đánh thức cả viện.
Không bao lâu sau, mẫu thân loạng choạng lao vào, nhào đến bên giường nắm lấy tay ta.
Tay bà vẫn còn ấm, áp lên mặt ta, lặp đi lặp lại gọi ta.
“Vi Vi, con tỉnh lại đi.”
“Con đừng dọa nương. Tối qua con còn khỏe mạnh, sao lại…”
Phụ thân sau đó chạy tới, nghiêm giọng sai người đi mời đại phu.
Nhưng đại phu sau khi bắt mạch cho ta, chỉ phủ phục dưới đất, thấp giọng nói:
“Nhị tiểu thư mạch tượng đã tuyệt, thân thể cũng lạnh rồi, e là… đã đi được một lúc.”
Mẫu thân như bị rút cạn sức lực, gục trên người ta khóc thất thanh.
Phụ thân im lặng rất lâu, khàn giọng mở miệng:
“Trước tiên phong tỏa viện môn. Chuyện này không được truyền ra ngoài.”
Ta nằm ở đó, trong lòng lại chẳng mấy bất ngờ.
Ta đã chết rồi.
Nhưng điều đầu tiên ông nghĩ đến vẫn là không thể để người ngoài biết.
Thanh Hòa bỗng khóc quỳ xuống, nâng lá thư máu ta để lại ra.
“Lão gia, phu nhân, đây là thứ tiểu thư để lại…”
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Tiếng giấy được mở ra rất khẽ, phụ thân rất lâu không nói.
Cuối cùng là mẫu thân run giọng đọc lên.
“Niệm Vi hôm nay nếu chết, không phải vì xấu hổ khi bị làm nhục, cũng không phải vì tự thấy mình có tội… Chỉ vì thân là nữ nhi Tô gia, sống trên đời mà ngay cả một câu công đạo cũng không đòi được…”
Bà không đọc tiếp được nữa, chỉ che môi khóc:
“Sao lại thành ra thế này… Vi Vi, sao con lại ngốc như vậy… Con đợi nương thêm chút nữa, nương sẽ làm chủ cho con mà…”
Ta nghe vậy, hốc mắt dường như vẫn sẽ cay, nhưng thân thể đã không thể chảy nước mắt nữa.
Ta từng chờ rất nhiều lần.
Nhưng sau hy vọng chỉ còn thất vọng.
Ta chưa từng đợi được dù chỉ một lần.
Trưởng tỷ loạng choạng chạy tới.
Dường như tỷ ấy không dám tin ta sẽ làm chuyện dại dột.
Cho đến khi Thanh Hòa đưa mảnh giấy ngắn ta để lại cho tỷ ấy.
Rất lâu sau, trong phòng chỉ còn tiếng nức nở của trưởng tỷ.
Trưởng tỷ bỗng quỳ sụp bên giường ta, nắm lấy bàn tay lạnh băng của ta, giọng khàn đặc.
“Vi Vi… xin lỗi.”
Phụ thân trầm giọng nói:
“Niệm Uyển, lúc này không phải lúc khóc. Con về trước đi. Hôn kỳ của con sắp đến, đừng xung khắc chuyện vui.”
“Phụ thân, mẫu thân, con muốn thẳng thắn với hai người một chuyện.”
Giọng trưởng tỷ rất thấp, nhưng chứa đầy hối hận và quyết tuyệt.
Tỷ ấy chậm rãi xoay người, quỳ thẳng trước mặt phụ thân mẫu thân.
“Năm Vi Vi năm tuổi, ngọn lửa trong từ đường là do con vô ý gây ra.”
Tiếng khóc của mẫu thân lập tức ngừng lại.
Phụ thân như không nghe rõ: “Con nói gì?”
“Là con lén đưa Vi Vi vào từ đường, là con làm đổ chân nến.”
Sắc mặt trưởng tỷ trắng bệch, nước mắt không ngừng rơi, nhưng vẫn nói rõ từng chữ.
“Con sợ phụ thân trách phạt, nên mới nói là Vi Vi nhất quyết đòi chơi lửa. Hôm ấy muội ấy không nói dối.”
“Những năm qua muội ấy chưa từng nói dối một lần nào.”
Trong phòng tĩnh lặng như chết.
Thân thể mẫu thân lảo đảo, lẩm bẩm:
“Nữ nhi của ta… những năm qua đã chịu bao nhiêu uất ức…”
Trưởng tỷ nhắm mắt.
“Đều là lỗi của con. Là con quá hèn nhát. Những năm qua con vẫn luôn cố gắng bù đắp, nhưng thứ Vi Vi muốn trước giờ chỉ là một chân tướng.”
Phụ thân không nói thêm gì nữa.
Rất lâu sau, ông bỗng đi đến bên giường, vươn tay ra như muốn chạm vào tóc ta, nhưng lại cứng đờ giữa không trung.
Mẫu thân gục bên giường, khóc đến gần như không thở nổi.
“Vi Vi, nương tin con rồi. Lần này nương thật sự tin con rồi. Con mở mắt ra đi, nương tự mình đưa con đi báo quan, được không?”
Ta lặng lẽ nghe.
Trong lòng bình lặng và tê dại như nước chết.
10
Cửa phòng bỗng bị người từ bên ngoài xô mở.