Chương 2 - Lời Nói Chân Thực
“Cô ấy đứng thứ hai, không lấy được suất tuyển thẳng chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Tại sao tôi phải nhường cho cô ấy?”
Bạch Hành Việt tức đến đỏ bừng mặt vì những lời này.
Đúng lúc đó, giáo viên chủ nhiệm đẩy cửa bước vào.
Ông ta nhìn thấy tình cảnh hỗn loạn bên này nhưng hoàn toàn không có ý định giải quyết.
Ông ta chỉ nhìn thẳng vào tôi.
“Hứa Tri Ý, sắp thi đại học rồi, em lại gây chuyện gì nữa?”
Cho dù tôi đứng đầu toàn trường, giáo viên chủ nhiệm vẫn luôn không thích tôi.
Ông ta thiên vị Bạch Hành Việt và Diệp Vi Vi, những người khéo ăn nói, lại thường xuyên tặng quà cho ông ta.
Trước đây Bạch Hành Việt cũng không ít lần khuyên tôi nên tặng giáo viên chủ nhiệm chút quà.
Nhưng lần nào tôi cũng không tiếp lời.
Cấp ba chỉ có ba năm.
Việc học của tôi cũng chưa bao giờ dựa vào giáo viên tiết lộ trước đề để nâng điểm.
Nhưng lúc này tôi đang nổi nóng, không thể tiếp tục nhịn nói.
Nhìn bộ dạng ông ta chẳng thèm hỏi han nguyên nhân mà đã định thiên vị, tôi vừa mở miệng, lời nói đã tự động tuôn ra.
“Thầy không nhìn thấy là bọn họ đang kiếm chuyện sao?”
“Thầy không biết đầu đuôi sự việc mà đã trực tiếp thiên vị như vậy, là vì Bạch Hành Việt tặng quà cho thầy sao?”
Giáo viên chủ nhiệm không ngờ tôi lại vạch trần chuyện này trước mặt mọi người, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Hứa Tri Ý! Thầy thấy em đúng là người quen thói nói dối, phẩm hạnh cực kỳ tồi tệ!”
“Không chỉ bắt nạt bạn học, bây giờ còn dám vu oan cho giáo viên! Em mau xin lỗi các bạn, nếu không thì ra ngoài đứng phạt!”
Nhìn bộ dạng đó của ông ta, tôi không nói thêm gì nữa, thu dọn cặp sách rồi về nhà.
Ngày hôm sau, tôi vừa đến lớp, Bạch Hành Việt đã lạnh lùng ném cho tôi một xấp tài liệu.
“Đây là tài liệu xác nhận suất tuyển thẳng. Cậu mau ký tên đi để tôi còn giao cho giáo viên chủ nhiệm!”
Nhìn bộ dạng của cậu ta, tôi không quan tâm đến lời thúc giục, chỉ chậm rãi đọc toàn bộ tài liệu từ đầu đến cuối.
Giữa một loạt điều khoản, quả nhiên tôi nhìn thấy một dòng chữ nhỏ.
“Xác nhận bên B là Hứa Tri Ý tự nguyện từ bỏ suất tuyển thẳng, chuyển nhượng suất này cho bạn học Diệp Vi Vi.”
Tôi dùng đầu bút chỉ vào tài liệu.
“Bạch Hành Việt, chuyện này là do cậu và Diệp Vi Vi quyết định, hay giáo viên đã đồng ý?”
Bạch Hành Việt thấy tôi lại phát hiện ra, mất kiên nhẫn tặc lưỡi.
“Ai đồng ý thì có gì quan trọng? Dù sao hôm nay cậu bắt buộc phải ký tên! Nếu không thì đừng nghĩ đến chuyện bước ra khỏi cánh cửa này.”
Tôi nhìn tài liệu mà không nói gì. Các bạn bên cạnh đã không chờ nổi, lần lượt đứng lên.
Bọn họ đóng cửa lại, đồng loạt vây quanh tôi.
“Hứa Tri Ý, tôi khuyên cậu nên biết điều một chút. Loại người như cậu mà cũng muốn lấy suất tuyển thẳng sao?”
“Tôi nói cho cậu biết, Vi Vi là người được tất cả chúng tôi cùng nhau lựa chọn, là người được cả lớp mong đợi!”
“Tất cả chúng tôi đều nhất trí đồng ý để Vi Vi nhận suất tuyển thẳng. Cậu muốn chống lại cả lớp chúng tôi sao?”
Nhìn bộ dạng của họ, tôi cũng khoanh tay, lạnh giọng hỏi:
“Dùng ý kiến tập thể là có thể quyết định suất tuyển thẳng thuộc về ai sao? Vậy tôi phải đi hỏi giáo viên xem nhà trường có từng đưa ra quy định như vậy hay không.”
Gương mặt Bạch Hành Việt đầy vẻ đắc ý.
“Cậu tưởng giáo viên không biết sao? Chuyện này đã được giáo viên đồng ý rồi!”
“Cậu nhìn cho kỹ đi, phía sau tài liệu có chữ ký của giáo viên. Chẳng qua thầy ấy lười tiếp tục trao đổi với cậu nên mới giao chuyện này cho tôi xử lý.”
Nhìn bộ dạng của cậu ta, tôi khẳng định:
“Vậy chuyện này chính là giáo viên lợi dụng chức quyền vì mục đích riêng, còn các cậu bắt nạt và ép buộc tôi.”
Bạch Hành Việt cười khẩy.
“Thì sao nào? Bọn tôi có lòng tốt nên mới thông báo cho cậu một tiếng!”
“Cho dù bọn tôi trực tiếp cướp suất tuyển thẳng, với hoàn cảnh gia đình của cậu, cậu có thể tìm được ai giúp mình?”
Nhìn bộ dạng không chút sợ hãi của cậu ta, tôi vỗ tay.
“Hay lắm, còn có cả hành vi vi phạm pháp luật.”
Ngay giây tiếp theo, cánh cửa bị người ta đạp tung!
Đứng bên ngoài là hiệu trưởng với sắc mặt vô cùng khó coi.
Theo sau ông ấy là bố mẹ tôi và giáo viên chủ nhiệm đang đầy vẻ hoảng hốt.
4
“Thầy Cao, bình thường thầy quản lý lớp học như vậy sao?”
“Sao tôi không biết suất tuyển thẳng được quyết định bằng cách để mọi người bỏ phiếu nhỉ?”
Giáo viên chủ nhiệm hoảng hốt, liên tục xua tay.
“Không phải đâu, hiệu trưởng. Tôi chưa từng nói câu đó, tôi cũng không biết chuyện này.”
Ông ta vừa nói được một nửa đã bị tôi cầm tài liệu trên bàn lên ngắt lời.
Tôi lật đến trang cuối cùng, chỉ vào chữ ký phía dưới.
“Thưa thầy, thầy phải biết chứ. Trên này còn có chữ ký của thầy mà.”
Giáo viên chủ nhiệm trợn mắt há miệng, nhất thời không nghĩ ra được cách ngụy biện.
Các bạn trong lớp cũng ngây người.
Bọn họ vốn tưởng chỉ đang đe dọa một kẻ mềm yếu, dễ bắt nạt trong lớp để lấy lòng nữ thần của mình.
Sao chuyện này lại kinh động đến cả hiệu trưởng?
Hôm qua sau khi về nhà, tôi suy đi nghĩ lại.
Với tính cách của giáo viên chủ nhiệm, sau khi tôi làm ông ta mất mặt, không biết ông ta sẽ mách phụ huynh thế nào.