Chương 8 - Lời Nguyền Thủ Khoa
Tôi bị thuốc đè dính chặt xuống chiếc giường ấy.
Những ngày sau đó giống như một tờ giấy bị ai vò nhàu.
Nhăn nhúm, chẳng phân biệt được ngày nào với ngày nào.
Mỗi ngày thức dậy là uống thuốc, uống thuốc xong thẫn thờ, thẫn thờ đến bữa ăn, ăn xong lại uống thuốc, rồi đợi trời tối.
Đầu óc mụ mẫm như một cục bông ngâm nước. Có lúc tôi ngồi trước cửa sổ nhìn cái cây ngoài sân, mặt trời di chuyển từ đông sang tây, chen giữa đó là mấy tiếng đồng hồ, tôi hoàn toàn không hay biết.
Thái độ của các y tá khá tốt.
Nhưng ánh mắt họ nhìn tôi – sự quan tâm pha lẫn khoảng cách, sự dịu dàng pha lẫn đề phòng.
Dù sao tôi cũng là thủ khoa đại học 748 điểm.
Kẻ tự bóp cổ suýt chết.
Kẻ nói chuyện với không khí.
Kẻ bị nguyền rủa.
Mẹ tôi cứ cách một ngày lại đến thăm.
Lần nào đến vành mắt cũng đỏ hoe, tay xách theo cà mên giữ nhiệt đựng canh do dì giúp việc hầm.
“Vãn Vãn, nghe lời bác sĩ nhé, sẽ mau khỏi thôi.”
Lần nào bà cũng nói vậy.
Lần nào tôi cũng gật đầu.
Tôi không làm loạn nữa.
Không phải vì tôi nghĩ mình có bệnh.
Mà là vì tôi đã suy nghĩ thông suốt một chuyện.
Cái thứ đó…
Dù nó là gì…
Đã đến hai lần, và cả hai lần đều không giết được tôi.
Lần thứ nhất ở nhà, đèn vừa bật sáng, nó biến mất.
Lần thứ hai ở phòng bệnh, y tá vừa lao vào, nó cũng biến mất.
Nó sợ bị người khác nhìn thấy.
Hoặc nói cách khác – trong một điều kiện nào đó, người khác không thể nhìn thấy nó, nhưng bản thân nó biết hễ có người đến là phải rút lui.
Điều này nói lên cái gì?
Nó có khả năng phán đoán.
Nó biết tránh nặng tìm nhẹ.
Nó có thể phản ứng theo sự thay đổi của môi trường.
Ma quỷ không cần phải làm thế.
Chỉ có con người mới cần.
Lần thứ hai nó bóp cổ tôi, tôi đã chạm vào làn da ấm áp và mạch đập của nó.
Tôi đã cào xước cổ tay nó, móng tay tôi từng dính máu của nó.
Dòng máu ấy ấm áp.
Chứ không lạnh ngắt.
Nó không phải ma.
Nó là người.
Nhưng tại sao mỗi lần đèn bật sáng là nó biến mất? Tại sao máu trong móng tay tôi lại không cánh mà bay?
Hoặc là trí nhớ của tôi bị sai lệch do tác dụng của thuốc.
Hoặc là…
Có kẻ đã xóa sạch chứng cứ trong khoảng thời gian tôi mất nhận thức.
Là ai?
Ai có điều kiện tiếp xúc với cơ thể tôi ngay sau khi tôi phát bệnh?
Y tá.
Nghĩ đến đây, lưng tôi túa một tầng mồ hôi lạnh.
Nhưng tôi không tỏ vẻ gì.
Tôi lặng lẽ uống thuốc, lặng lẽ ăn cơm, ngoan ngoãn phối hợp trong từng cuộc kiểm tra.
Cứ cách ba ngày, bác sĩ Hà lại đến khám phòng một lần.
Lần nào ông ta cũng hỏi những câu na ná nhau, tôi cũng đưa ra những câu trả lời na ná nhau – “Khá hơn nhiều rồi ạ”, “Không còn nhìn thấy những thứ không nên thấy nữa”, “Có lẽ trước đây quả thực là do áp lực quá lớn”.
Ông ta rất hài lòng.
Một tuần sau, liều lượng thuốc được giảm xuống.
Hai tuần sau, tôi có thể đi lại tự do trong sân viện.
Ba tuần sau, tôi đã có thể ngồi sưởi nắng trên băng ghế dài ngoài vườn cùng các bệnh nhân khác.
Có một cậu bạn cắt tóc húi cua ngồi cạnh hỏi tôi: “Cậu cũng là thủ khoa à?”
“Đúng vậy.”
Cậu ta gật gật đầu: “Cậu vào đây lần thứ mấy rồi?”
“Lần đầu tiên.”
Cậu ta giơ ba ngón tay lên: “Tôi lần thứ ba rồi. Năm nào mẹ tôi cũng tống tôi vào đây một chuyến, bảo là nằm viện phòng ngừa. Tôi có phải là thủ khoa năm đó đâu cơ chứ.”
“Thế tại sao cậu lại…”
“Năm đó tôi đứng thứ hai.” Cậu ta mỉm cười, “Kém đúng hai điểm. Mẹ tôi bảo lỡ thủ khoa thật mà chết thì nhỡ có người thế chỗ thì sao.”
Tôi không tiếp lời.
Tối về phòng bệnh, cửa khóa trái từ bên ngoài, đèn tắt.
Tôi nằm trên giường trừng mắt, đếm từng nhánh của vết nứt trên trần nhà.
Nửa tháng rồi.
Cái thứ kia không tới nữa.
Vì tác dụng của thuốc sao?
Hay vì tôi biểu hiện đủ ngoan ngoãn nên nó đang chờ đợi?
Tôi nhắm mắt lại.