Chương 12 - Lời Nguyền Thủ Khoa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi đập mạnh lọ thủy tinh giấu sau lưng vào góc tủ – miệng lọ vỡ vụn, chất lỏng trong suốt bắn tung tóe.

Tôi chĩa phần miệng lọ vỡ nhọn hoắt về phía ông ta: “Đừng qua đây.”

Bác sĩ Hà nhìn miệng lọ vỡ đó, mỉm cười.

“Cô biết trong lọ này chứa gì không?”

“Thuốc gây ảo giác do ông điều chế. Tôi tạt vào mặt ông, ông thử đoán xem sẽ thế nào?”

Cuối cùng ông ta cũng tắt nụ cười.

Tiếng bước chân đầu hành lang càng lúc càng gần – rồi một cái bóng đen lách vào từ sau lưng bác sĩ Hà.

Là Cố Thâm.

Trong tay cô ấy nắm chặt một cây rìu cứu hỏa.

Chẳng biết lấy từ đâu ra.

Ngay lúc bác sĩ Hà quay đầu lại, cô ấy đã đến ngay sau lưng ông ta, giáng cán rìu đập mạnh vào phần hông sau.

Bác sĩ Hà hừ lên một tiếng đau đớn, đánh rơi ống tiêm.

Cố Thâm tung chân đá văng ống tiêm vào góc tường.

“Chạy đi!”

Tôi lao vụt ra ngoài.

Cố Thâm chạy phía trước, tôi theo sát phía sau. Chạy dọc hành lang, vòng qua khu cầu thang, đẩy tung cửa sắt lối thoát hiểm…

Phía sau có tiếng hét vọng lại, bảo vệ đã tỉnh giấc.

Cố Thâm dẫn tôi trèo qua bức tường rào của bệnh viện từ một lỗ hổng bị bụi rậm che lấp.

Bên ngoài là một con đường nhỏ, có một chiếc xe đạp điện dựng sẵn.

Cô ấy leo lên vặn chìa khóa: “Lên xe!”

Tôi nhảy tót lên ghế sau. Chiếc xe đạp điện rồ máy lao đi.

Gió lùa qua cổ áo, lạnh thấu xương.

Tôi cúi đầu nhìn tay mình, vẫn đang siết chặt tờ giấy lấy từ trong tủ ra.

Trên ngón tay dính một ít chất lỏng trong suốt.

Chạy được mười lăm phút.

Cố Thâm đỗ xe trước cổng một khu chung cư cũ nát ở phía tây thành phố, đưa tôi lên một căn phòng trọ trên tầng ba.

Vừa mở cửa…

Tôi sững sờ.

Một bức tường dán đầy rẫy các thứ.

Hình ảnh, bài báo cắt ra, ảnh chụp màn hình in sẵn, giấy nhớ viết tay, các điểm đánh dấu trên bản đồ.

Dùng những sợi chỉ đỏ nối các điểm lại với nhau.

Mười năm. Mười một cái tên. Mười một tấm ảnh.

Bức ảnh dưới cùng chính là của tôi.

“Cậu điều tra bao lâu rồi?”

“Bắt đầu từ ngày thứ ba sau khi anh tôi chết. Một năm hai tháng rồi.” Cố Thâm đóng cửa lại, kéo kín rèm cửa, “Tờ giấy trên tay cậu, lấy ra đi.”

Tôi trải phẳng tờ giấy đó ra.

Cố Thâm lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc kính lúp đưa cho tôi.

“Nhìn lên trên cùng đi.”

Ngay đầu tờ giấy có một dòng chữ nhỏ viết bằng bút chì, nét chữ quá mảnh, ban nãy ở trong kho tôi không để ý tới.

Tôi ghé sát vào xem qua kính lúp…

“Trình sếp Tôn duyệt.”

“Sếp Tôn là ai?”

Cố Thâm quay người, xé một bức ảnh trên tường đưa cho tôi.

Trong ảnh là một người đàn ông trạc sáu mươi tuổi. Mặc bộ áo Tôn Trung Sơn màu xanh lam đậm, đứng trước cổng một ngôi trường. Bốn chữ lớn trên cổng trường phía sau: Trường Trung học Đệ Nhất.

“Tôn Đức Toàn. Mười hai năm trước là hiệu trưởng của trường cấp ba tốt nhất thành phố này. Nghỉ hưu tám năm trước.”

“Ông ta có quan hệ gì với cái chết của các thủ khoa?”

Cố Thâm lại tháo một bức ảnh khác trên tường xuống.

Vẫn là một chàng trai trẻ. Khoảng mười bảy mười tám tuổi, trông như phiên bản thời trẻ của người đàn ông mặc áo Tôn Trung Sơn kia.

“Tôn Diệc Hàng. Con trai Tôn Đức Toàn. Học sinh của trường Đệ Nhất. Thủ khoa đại học đầu tiên mười năm trước.”

Tim tôi ngừng đập một giây.

“Cậu ấy là…”

“Người chết đầu tiên.”

Cố Thâm ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện tôi, giọng nói bình thản không chút gợn sóng.

“Tôn Diệc Hàng thực sự thi được hạng nhất. Năm đó vẫn chưa xuất hiện cái gọi là ‘lời nguyền’. Điểm vừa công bố, truyền thông ùa đến, phóng viên chặn kín cổng nhà, cả thành phố đều bàn tán về cậu ấy. Nhà trường coi cậu ấy như bảng hiệu để quảng cáo, Sở Giáo dục lấy cậu ấy làm thành tích chính trị.”

“Rồi sao nữa?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)